Đám cưới bất ngờ - Khúc ca hòa bình
Tháng 1/1974, theo sự sắp xếp của tổ chức, ông Lập và bà Huệ ra Bắc chuẩn bị sang Pháp để hình thành lực lượng thứ ba. Cũng như bao đôi lứa khác, họ đã từng mơ về ngày chung đôi nhưng đất nước còn chiến tranh, họ không những sẵn sàng chấp nhận sống xa nhau để công tác, chiến đấu mà còn thống nhất "gác" lại chuyện hôn sự chờ ngày đất nước hòa bình sẽ về Sài Gòn tổ chức đám cưới. Nhưng rồi lễ tuyên bố (đám cưới) lại được tổ chức ở miền Bắc ngoài dự định.
Bà Huệ bồi hồi nhớ lại: Khi ra Bắc, chúng tôi có học ở trường Nguyễn Ái Quốc 4 một thời gian ngắn và được ban lãnh đạo nhà trường quan tâm chu đáo. Trong một chuyến đi về Cao Bằng thăm chú Phạm Văn Đồng, chú có hỏi thăm và biết được chuyện tình yêu của chúng tôi. Chú khuyên sang bên đó công tác mỗi người một nơi không biết lúc nào gặp lại vì thế nên làm lễ tuyên bố trước khi đi. Ngày 1/6/1974, chú Phạm Văn Đồng gửi quà mừng cưới về trường khiến ban lãnh đạo nhà trường rất bất ngờ vì chưa thấy chúng tôi báo cáo.
Ngay trong ngày hôm đó, ban lãnh đạo nhà trường cho chuẩn bị 2 chai rượu, thiệp cưới, 1 bó hoa lay ơn. Sau khi nghe chúng tôi giải thích ban lãnh đạo nhà trường mới hiểu tường tận sự việc. Chúng tôi thống nhất xin được tổ chức lễ tuyên bố vào ngày 6/6/1974 và được chấp thuận. Để giữ bí mật trong hoạt động cách của chúng tôi sau này nên trong lễ tuyên bố không được chụp hình. Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in về lễ tuyên bố giản dị nhưng trang trọng, ấm áp tại trường Nguyễn Ái Quốc có sự tham dự của đại diện gia đình hai bên ở ngoài Bắc, của ban lãnh đạo trường và các bạn bè trong miền Nam đang học ở đây. Chúng tôi rất xúc động trước sự quan tâm của tổ chức, trong sự nghiệp chung của dân tộc vẫn không quên chăm lo, vun đắp cho hạnh phúc lứa đôi ngay cả khi đất nước còn chiến tranh.
Với bà Huệ, người phụ nữ kiên trung từng xông pha nơi mưa bom bão đạn, nếm trải đắng cay của những ngày tháng tù đày khắc nghiệt trong lao tù đế quốc, ký ức về chiến tranh không chỉ là những trang sử. Đó là nỗi đau, là mất mát hằn sâu, là tinh thần đoàn kết, bất khuất, là sự hy sinh cao cả của biết bao đồng bào, đồng chí, đồng đội đã khắc cốt ghi tâm. Chính sự thấu hiểu sâu sắc ấy, sau thời gian công tác tại Hội Trí thức yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh, bà dồn hết tâm huyết vào công việc tại Bảo tàng Cách mạng Thành phố Hồ Chí Minh trên cương vị Giám đốc. Bà không chỉ miệt mài tổ chức sưu tầm, nâng niu, gìn giữ từng kỷ vật kháng chiến quý giá, mà còn không ngừng trăn trở, đổi mới cách trưng bày, biến Bảo tàng thành một không gian sống động. Bà mong muốn nơi đây sẽ là cầu nối thiêng liêng, giúp các thế hệ mai sau cảm nhận được sự hào hùng và cả những đau thương của quá khứ, từ đó khơi dậy niềm tự hào, phát huy sức mạnh dân tộc để cùng nhau hàn gắn vết thương chiến tranh, dựng xây đất nước trong hòa bình.
Sát cánh bên người bạn đời, người đồng chí tri kỷ, ông Nguyễn Xuân Lập, một trí thức, một dược sĩ, cũng mang trọn nhiệt tâm hòa vào công cuộc tái thiết đất nước. Từ Hội Trí thức yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh, đến UBND Thành phố Hồ Chí Minh và sau này là Giám đốc Công ty Dược phẩm Thành phố cho đến ngày nghỉ hưu, ông luôn là một hình mẫu về sự nỗ lực, tận tụy, trách nhiệm. Ở bất kỳ vị trí nào, ông đều miệt mài đem trí tuệ và sức lực của mình, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao, góp phần vào sự hồi sinh, phát triển của Thành phố Hồ Chí Minh nói riêng và của đất nước nói chung.
Đã hơn nửa thập kỷ trôi qua với biết bao thăng trầm, đổi thay của cuộc sống, tình yêu lứa đôi và tình yêu đất nước vẫn luôn hòa quyện, nồng thắm, sâu đậm trong trái tim bà Trần Thị Huệ và ông Nguyễn Xuân Lập. Ông bà đã nắm chặt tay nhau vượt qua mọi khó khăn, thử thách, sống bình yên, hạnh phúc bên nhau, chăm sóc nhau lúc tuổi già bóng xế. Những lá thư thời chiến, tấm thiệp chúc mừng, những món quà cưới đầy ý nghĩa… ông bà luôn nâng niu và dày công giữ gìn. Đó chính là những vật chứng cho một tình yêu thủy chung, son sắt được nảy mầm trong phong trào đấu tranh cách mạng, được thử thách trong khói lửa chiến tranh và đã đơm hoa kết trái ngọt lành không chỉ bằng tình yêu thương và sự tự nguyện gắn bó của hai trái tim mà còn được dựng xây, vun đắp bằng sự quan tâm của gia đình, đồng đội, tổ chức và cả những giá trị tốt đẹp được hun đúc từ ngàn đời: lòng yêu nước, đức hy sinh vì nghĩa lớn, ý chí quyết tâm, lòng thủy chung, son sắt, khát vọng hòa bình.



