ĐÁM CƯỚI KHÔNG THÀNH VÀ BUỔI SÁNG ĐỊNH MỆNH
Truông Bồn là "cuống họng" giao thông quan trọng để vận chuyển hàng hóa vào Nam. Vì thế, Mỹ đã trút xuống đây gần 20.000 quả bom các loại. Tiểu đội 2 gồm 14 chiến sĩ (chủ yếu là nữ) có nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ thông đường.
Truông Bồn là "cuống họng" giao thông quan trọng để vận chuyển hàng hóa vào Nam. Vì thế, Mỹ đã trút xuống đây gần 20.000 quả bom các loại. Tiểu đội 2 gồm 14 chiến sĩ (chủ yếu là nữ) có nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ thông đường.
Sáng ngày 31/10/1968, không khí tại Truông Bồn khác hẳn mọi ngày. Có tin vào 0 giờ ngày 1/11/1968, Mỹ sẽ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc. Niềm vui hòa bình vỡ òa. Đặc biệt hơn, hôm ấy cũng là ngày anh Cao Ngọc Hòa và chị Nguyễn Thị Tâm (hai chiến sĩ trong tiểu đội) dự định về quê để tổ chức đám cưới. Mọi người trêu đùa, chúc phúc cho đôi uyên ương, hẹn nhau ngày mai sẽ tiễn hai bạn về quê.
Nhưng chiến tranh không có chỗ cho chữ "nếu". 6 giờ sáng, máy bay Mỹ bất ngờ ập đến trút xuống một loạt bom tọa độ. Những quả bom oan nghiệt đã rơi trúng ngay vào đội hình của tiểu đội khi các anh chị đang hăng say san lấp hố bom để đoàn xe cuối cùng đi qua.
Tiếng nổ xé nát bầu trời Truông Bồn. Đất đá vùi lấp tất cả. Khi khói tan, đồng đội điên cuồng đào bới, gào thét tên từng người. Nhưng 13 chiến sĩ (11 nữ, 2 nam) đã hy sinh. Đau đớn thay, anh Hòa và chị Tâm cũng nằm lại đó, nắm tay nhau đi vào lòng đất lạnh thay vì nắm tay nhau bước vào lễ đường. Đám cưới của họ mãi mãi không bao giờ diễn ra. Chỉ duy nhất chị Trần Thị Thông may mắn sống sót.
Họ ngã xuống khi chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa là tiếng bom ngừng rơi. Sự hy sinh vào "phút thứ 89" của cuộc chiến ấy là nỗi đau tột cùng, nhưng cũng là bản hùng ca bi tráng nhất về sự cống hiến của tuổi trẻ Nghệ An.
Câu chuyện tình dang dở của anh Hòa, chị Tâm và sự hy sinh của 13 liệt sĩ Truông Bồn là minh chứng đau thương nhất cho sự tàn khốc của chiến tranh. Họ đã chết ngay trước ngưỡng cửa của sự sống và hạnh phúc.
Tôi kể câu chuyện này không phải để gieo rắc nỗi buồn, mà để các em học sinh trân trọng từng giây phút hòa bình hiện tại. Chúng ta được yêu thương, được đến trường, được tổ chức đám cưới hạnh phúc... tất cả đều được đánh đổi bằng những ước mơ dang dở của các anh chị Truông Bồn năm xưa.



