ĐÁM CƯỚI VẮNG CHÚ RỂ
Năm 1964, ngày cưới của Lộc Viễn Tài diễn ra khi người chú rể đang làm nhiệm vụ xa nhà, người em phải thay anh mình trong lễ cưới. Một câu chuyện đời thường mở ra những năm tháng mà nhiệm vụ và những chuyến đi luôn khiến người lính phải xa gia đình.

Trong những tư liệu về Lộc Viễn Tài, câu chuyện gia đình đem lại một góc nhìn rất khác với hình ảnh người Đồn trưởng trên trận địa. Theo lời kể của người vợ được ghi lại trong cuốn Những mảnh ký ức 1979–1989: Chuyện kể từ biên giới phía Bắc, hai người kết hôn năm 1964. Khi gia đình tổ chức cưới, Lộc Viễn Tài đang phục vụ trong lực lượng vũ trang và không có mặt ở nhà. Người em của ông phải thay anh mình thực hiện vai trò của chú rể trong lễ cưới.
Chi tiết ấy cho thấy hoàn cảnh riêng của một gia đình quân nhân trong thời kỳ giao thông còn khó khăn, người lính thường xuyên công tác xa nhà. Cuộc sống gia đình của Lộc Viễn Tài ngay từ đầu đã gắn với những chuyến đi và những quãng thời gian xa cách.
Người vợ còn kể rằng thuở đầu hai người rất e dè. Trong những năm chồng công tác ở vùng Mèo Vạc, bà chỉ có điều kiện lên thăm ông vài lần. Đường từ quê lên vùng cao khi ấy xa xôi, hiểm trở; mỗi lần gặp nhau vì vậy đều rất quý.
Đây không phải một chiến công, cũng không phải một tình tiết của trận đánh. Nhưng chính mẩu chuyện đời thường này giúp người đọc nhìn thấy con người phía sau danh hiệu Anh hùng: một người lính đã dành phần lớn tuổi trẻ cho nhiệm vụ, để chuyện riêng nhiều khi phải nhường chỗ cho công việc.
Khi nghiên cứu về Lộc Viễn Tài, câu chuyện đám cưới vắng chú rể còn nhắc chúng ta rằng sự hy sinh của người lính không chỉ bắt đầu ở thời khắc chiến đấu. Nó còn nằm trong những năm tháng xa gia đình, trong những cuộc đoàn tụ hiếm hoi và trong sự sẻ chia thầm lặng của người thân ở hậu phương.



