Khác

Dẫn hàng nghìn người giật súng cảnh sát để giải thoát đồng đội

Trong một cuộc biểu tình bị cảnh sát bao vây bằng dây kẽm gai, Ngô Bá Thành đã dẫn theo hàng nghìn người tràn lên giật súng, dùi cui của cảnh sát để giải thoát cho những người bị mắc kẹt.

Hà Tĩnh24/08/2026Ban Thanh niên Công an Tỉnh (Ban Thanh niên Công an Tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người từng ở trong Ủy ban Phụ nữ đòi quyền sống thời bấy giờ, bà Trần Thị Lan, đã kể lại một câu chuyện đầy kịch tính về bà Ngô Bá Thành: "Giữa lúc chúng tôi đang nát óc nghĩ cách thoát khỏi thì ai đó reo lên: chị Thành đến. Qua hàng rào kẽm gai, chúng tôi thấy chị dẫn theo hàng ngàn người, từ học sinh sinh viên, các bà má phong trào đến tăng ni, phật tử. Chị lớn tiếng tranh luận với cảnh sát về pháp luật, hiến pháp nhưng chúng vẫn không hạ súng. Thế là chị ra hiệu cho mọi người ào lên giật súng, dùi cui, kéo dây kẽm gai... Cảnh sát chạy mất, chúng tôi được giải thoát".

Trong thời Chiến tranh Việt Nam, bà là một đại diện của "thành phần thứ ba", lực lượng trung gian giữa hai bên tham chiến, thường vận động cho hòa bình, hòa giải dân tộc. Trong những năm 1970-1971, Phong trào Phụ nữ đòi quyền sống mà bà lãnh đạo đã tập hợp được quần chúng rộng rãi, không chỉ giới hạn trong phụ nữ, và đã tiến hành đấu tranh có hiệu quả, làm cho tình hình chính trị Sài Gòn trở nên rối ren, phối hợp với phong trào đấu tranh của công nhân, thanh niên, học sinh, sinh viên, giáo giới và ký giả.

Sau khi đất nước thống nhất, bà giữ chức Phó Chủ tịch Hội Luật gia Việt Nam, và là Đại biểu Quốc hội từ khóa 6 đến khóa 8 và khóa 10. Tại lần ứng cử vào Quốc hội khóa 9 năm 1992 tại Thành phố Hồ Chí Minh, bà không được bầu, và trong một cuộc phỏng vấn với đài BBC, bà đã bày tỏ sự bất bình về kết quả này. Đến khóa sau, bà được Mặt trận Tổ quốc Việt Nam giới thiệu ra ứng cử tại Hà Nội và trúng cử vào Quốc hội khóa 10 năm 1997, tiếp tục sự nghiệp hoạt động chính trị, pháp luật của mình cho đến khi qua đời năm 2004.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn