Đặng Cao Đài
Kể về tháng năm ấy

THƯƠNG BINH – MỘT THỜI OANH LIỆT
Trong con hẻm nhỏ cuối làng Trung Nghĩa, có một người lính già vẫn thường ngồi trước hiên, mái tóc bạc phơ, đôi mắt lấp lánh sau lớp sương thời gian. Ông tên là Nguyễn Văn Lực, một thương binh hạng hai, từng trải qua những ngày tháng hào hùng trên chiến trường Quảng Trị năm 1972.
Ngày ấy, ông Lực chỉ mới mười chín tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng bom đạn chiến tranh đã sớm kéo ông vào cuộc chiến giữ nước. Ông cùng đồng đội vượt Trường Sơn trong những đêm mưa rừng xối xả, lưng ướt sũng nhưng trái tim thì rực lửa. Họ sống giữa làn đạn, giữa những tiếng gào thét của pháo sáng, nhưng niềm tin chiến thắng chưa bao giờ tắt.
Trong một trận đánh, ông bị mảnh pháo găm vào chân khi cố chạy tới kéo người đồng đội bị thương. Vết thương ấy khiến ông mất một phần chân trái, nhưng ông vẫn cắn răng dìu bạn rời khỏi vùng nguy hiểm. Khi tỉnh lại trong bệnh xá dã chiến, điều đầu tiên ông hỏi là: “Đơn vị còn ai không bác sĩ?” – một câu hỏi khiến ai nghe cũng nghẹn.
Hòa bình lập lại, ông trở về quê trong tiếng trống chào đón nhưng lòng lại đầy trăn trở. Ông mất đi một phần cơ thể, nhưng mất nhiều hơn là những người bạn đã nằm lại nơi chiến trường. Ông sống lặng lẽ, bền bỉ như chính tinh thần người lính năm xưa. Mỗi năm, vào ngày Thương binh – Liệt sĩ, ông lại đặt lên bàn thờ đồng đội vài nén hương, thầm thì: “Các cậu yên nghỉ. Đất nước mình đẹp lắm…”
Người làng vẫn thường nói: “Ông Lực mất một chân, nhưng còn nguyên một tấm lòng.” Bởi dù tuổi đã cao, ông vẫn tham gia kể chuyện truyền thống cho thanh niên, dạy trẻ con trong làng biết quý trọng hòa bình.
Hình ảnh người thương binh già chống cây nạng gỗ bước chầm chậm trên con đường làng, tuy lặng lẽ nhưng vững chắc, như nhắc chúng ta rằng:
Họ – những thương binh – đã đánh đổi một phần thân thể để chúng ta được sống trọn vẹn hôm nay.
Họ là những con người bình dị mà vĩ đại, là chứng nhân của một thời oanh liệt không bao giờ phai mờ trong ký ức dân tộc



