Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẶNG ĐÌNH HỒ – NGƯỜI ANH HÙNG "NHANH NHƯ SÓC, MẠNH NHƯ HỔ" VÀ TRẬN ĐÁNH XÉ RÀO Ở HỒNG CÚM

Mồ côi cả cha lẫn mẹ, trải qua cơn ác mộng nạn đói tàn khốc cướp đi người em ruột, người con xứ Nghệ – Đặng Đình Hồ – đã mang lòng căm thù địch và chí khí quật cường vào quân ngũ. Với biệt danh "nhanh như sóc, mạnh như hổ", ông đã lao lên giữa cơn mưa đạn xé tại Hồng Cúm, xé rào mở cửa cho đồng đội tiến công, viết nên một trang sử hoa lửa rực rỡ trong lòng chảo Điện Biên.

Nghệ An21/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính Đại đoàn 304, cái tên Đặng Đình Hồ luôn gợi nhớ về một người chỉ huy có vóc dáng săn chắc, ánh mắt sáng quắc và tác phong chiến đấu dũng mãnh vô song. Sinh năm 1925 tại xã Phong Thịnh (nay là xã Cát Ngạn, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An), tuổi thơ của ông là một chuỗi những đắng cay. Mồ côi cha mẹ từ sớm, cơ cực nuôi thân, nỗi đau đè nặng lên vai khi người em ruột của ông bị chết đói trong cơn bão tàn khốc năm 1945. Nỗi đau mất người thân và lòng căm thù giặc sâu sắc đã đúc kết nên một Đặng Đình Hồ sắt đá khi ông quyết định nhập ngũ vào năm 1950.

Trở thành chiến sĩ thuộc Tiểu đoàn 418, Trung đoàn 57, Đại đoàn 304, ông kinh qua hàng loạt trận đánh nảy lửa: từ trận Đồi Mồi (Chiến dịch Hòa Bình), Lạc Quần (Chiến dịch Hà Nam Ninh) cho đến Tuy Lộc Thượng (Ninh Bình). Trận đánh nào có mặt ông, đồng đội cũng trầm ồ thán phục. Nước da ngăm đen, di chuyển thoăn thoắt, ông đánh đâu thắng đó, táo bạo đến mức anh em trong đơn vị tặng cho ông câu khẩu ngữ đầy tự hào: "Nhanh như sóc, mạnh như hổ".

Nhưng dấu ấn oai hùng nhất trong đời binh nghiệp của Trung đội phó Đặng Đình Hồ chính là rạng sáng ngày 1 tháng 5 năm 1954 – thời điểm mở màn đợt 3 Chiến dịch Điện Biên Phủ tại phân khu Hồng Cúm (Khu C).

Lúc ấy, hỏa lực của địch từ các lô cốt ngầm xả ra như mưa bão, khóa chặt hoàn toàn hướng cửa mở. Các mũi tiến công của ta bị chững lại, nhiều chiến sĩ bộc phá thương vong ngay trước hàng rào dây thép gai dày đặc. Tình thế nghìn cân treo sợi tóc!

Bất chấp hiểm nguy, Đặng Đình Hồ dũng cảm lao vút lên như một ngọn lửa. Mặc cho đạn cày xới xung quanh, ông uyển chuyển lách qua từng tầng khoảng trống, dùng bộc phá và tay trần trực tiếp phá tan các lớp dây kẽm gai sắc nhọn. Vừa mở đường, ông vừa cất giọng vang dội chỉ huy, xóc lại đội hình và dẫn đầu mũi xung kích ào ạt dũng mãnh xông thẳng vào trung tâm căn cứ địch.

Trong suốt cuộc đời chiến đấu, dù bao lần bị thương, máu thấm đẫm vạt áo, ông chưa từng một lần rời trận địa khi tiếng súng chưa ngắt.

Ngày 7 tháng 5 năm 1956, ông vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Ba. Sau chiến tranh, người anh hùng ấy trở về cuộc sống đời thường thanh thản, tiếp tục cống hiến cho quê hương và nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng vào năm 2004 tại Nghệ An.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người lính "nhanh như sóc, mạnh như hổ" Đặng Đình Hồ vẫn mãi là ngọn lửa ấm áp, truyền bản lĩnh và ý chí vươn lên cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn