Bài viết

Dáng đứng gùi hàng

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dáng đứng gùi hàng

Năm ấy, khi những cánh rừng già miền Tây Quảng Trị bắt đầu thay lá, cũng là lúc chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Tiếng bom rền rĩ từ phía xa vọng lại không làm rung chuyển lòng người, mà chỉ càng làm rực cháy thêm ý chí của những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi. Giữa những cơn mưa rừng xối xả và cái lạnh cắt da của vùng cao, hình ảnh những cô gái nhỏ nhắn với chiếc gùi mây trên lưng đã trở thành một biểu tượng bất tử.

Họ không có xe cơ giới, không có những cỗ máy khổng lồ. Vũ khí của họ là đôi chân trần và tấm lưng gầy. Mỗi chiếc gùi không chỉ đựng gạo, muối, thuốc men hay đạn dược, mà còn đựng cả niềm tin của hậu phương gửi ra tiền tuyến. Có những chiếc gùi nặng gấp rưỡi trọng lượng cơ thể của người con gái đang mang nó, nhưng lạ thay, bước chân họ vẫn thoăn thoắt qua những con dốc dựng đứng, nơi mà chỉ cần sơ sẩy một chút là vực thẳm sẽ nuốt chửng cả người lẫn hàng.

Những đóa phong lan trong bão đạn

Người ta thường nhắc đến Trường Sơn với "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", nhưng ít ai thấu hết cái gian khổ của những nữ dân công hỏa tuyến hay những cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận tải. Bình minh của họ bắt đầu khi sương mù còn đặc quánh, che khuất cả mặt người. Họ đi trong bóng đêm để tránh sự dòm ngó của những "con ma" AD-6 hay những "thần sấm" của đối phương đang chực chờ trút bom xuống các cung đường.

Chiếc gùi mây ngấm nước mưa nặng trĩu, dây mây hằn sâu vào bờ vai làm da thịt rướm máu. Nhưng trong những cuộc nghỉ chân chớp nhoáng bên suối, tiếng cười của họ vẫn giòn tan. Họ ví mình như những đóa phong lan rừng, càng trong bão táp càng tỏa hương thơm ngát. Có những cô gái trẻ măng, quê tận Thái Bình, Nghệ An hay Thanh Hóa, lần đầu chạm chân vào đất rừng thiêng nước độc, sốt rét rừng làm rụng đi mái tóc xanh thanh xuân, nhưng đôi mắt họ vẫn sáng rực một ý chí sắt đá.

"Gùi thêm một ký gạo là bộ đội bớt đói một bữa, tải thêm một hòm đạn là quân ta thêm một tay súng." Khẩu hiệu ấy không nằm trên mặt báo, nó nằm trong trái tim của mỗi cô gái. Họ bước đi bằng ý chí, khi đôi chân đã rã rời và những vết phồng rộp đã mưng mủ.

Điệu múa của những "vị thần" thầm lặng

Có một sự thật lịch sử đầy cảm động: để vận chuyển hàng hóa qua những đoạn đường bị đánh phá ác liệt, nơi xe tải không thể qua được, các cô gái đã sáng tạo ra những cách gùi hàng mà sau này các nhà quân sự thế giới phải kinh ngạc. Họ không chỉ gùi trên lưng, họ còn phối hợp nhịp nhàng như một điệu múa giữa rừng già. Người này tiếp sức cho người kia, hàng được chuyền tay qua những vách đá chênh vênh.

Trong tiếng bom nổ chậm và làn khói trắng của chất độc hóa học, những bóng áo xanh tình nguyện vẫn nhấp nhô ẩn hiện. Có những đêm trăng mờ, dưới ánh sáng leo lét của đèn dù phía địch, nhìn từ xa, đoàn người gùi hàng như một con rắn khổng lồ đang trườn đi giữa đại ngàn. Đó là hình ảnh đẹp đến nghẹt thở của sức mạnh dân tộc — một sức mạnh không đến từ sắt thép, mà từ sự bền bỉ của những tâm hồn yêu tự do.

Nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng

Chiến tranh không phải là một bài thơ lãng mạn. Đằng sau những bước chân gùi hàng là những mất mát không thể đong đếm. Có những cô gái đã nằm lại giữa rừng sâu khi tuổi đời còn chưa kịp yêu. Có những chiếc gùi văng ra khỏi vách đá, và chủ nhân của nó mãi mãi hòa mình vào đất mẹ Trường Sơn.

Những cơn sốt rét ác tính, những lần bị trực thăng đuổi bắn, hay những lúc đói lả phải ăn rau rừng cầm hơi... tất cả đều là hiện thực tàn khốc. Nhưng kỳ lạ thay, chưa một ai bỏ cuộc. Chiếc gùi đã trở thành một phần cơ thể của họ. Khi nằm xuống, họ vẫn muốn hướng về phía Nam, nơi những người anh, người bạn đang chờ từng hạt gạo, từng viên đạn để đánh đuổi quân thù.

Bài ca bất tử

Hôm nay, khi chúng ta đi trên con đường Trường Sơn đại lộ thênh thang, tiếng động cơ xe tải rầm rập không thể làm lu mờ tiếng bước chân thầm lặng của những cô gái năm xưa. "Bài ca cô gái gùi hàng" không chỉ là một giai điệu âm nhạc, đó là bản anh hùng ca được viết bằng nhịp đập trái tim của một thế hệ phụ nữ Việt Nam anh hùng.

Họ đã đi vào lịch sử như những huyền thoại sống. Vai họ gầy, nhưng sức vóc của họ đã nâng bổng cả một cuộc kháng chiến vĩ đại. Những chiếc gùi mây nay đã nằm trong bảo tàng, nhưng tinh thần của những người con gái ấy vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm cho thế hệ hôm nay về lòng yêu nước và sự hy sinh vô điều kiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn