Người có công giúp đỡ cách mạng

Dáng đứng lặng thầm của ông Hoàng Văn Chung - Phần 2

Thái Nguyên07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần 2: Những ngày không khuất phục

Trở về quê, ông Chung đối mặt với cuộc sống không hề dễ dàng. Là một thương binh, việc lao động trở nên khó khăn hơn, trong khi cuộc sống gia đình vẫn cần từng hạt gạo, từng bó củi. Nhưng ông chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Ông bắt đầu lại từ những việc nhỏ nhất. Những ngày đầu, chỉ việc đi lại quanh nhà cũng khiến ông đau đớn. Nhưng ông không dừng lại. Mỗi ngày, ông tập đi thêm một chút, làm thêm một việc. Dần dần, ông có thể ra vườn, rồi ra nương.

Ông trồng ngô, trồng sắn, nuôi thêm gà vịt. Dù năng suất không cao như người khỏe mạnh, nhưng bằng sự chăm chỉ, ông vẫn duy trì được cuộc sống ổn định. Ông luôn tự nhủ: “Còn sức là còn làm.”

Điều khiến mọi người quý mến ông không chỉ là nghị lực, mà còn là tấm lòng. Ai trong xã cần giúp đỡ, ông đều sẵn sàng góp sức, dù chỉ là những việc nhỏ. Có khi ông giúp sửa lại mái nhà, khi lại hướng dẫn cách trồng trọt. Ông làm bằng sự chân thành, không mong nhận lại.

Buổi tối, ông thường ngồi bên hiên nhà, nhìn ra những dãy núi xa xa. Lũ trẻ trong xóm hay tụ tập quanh ông, xin nghe kể chuyện. Ông kể về những ngày trong quân ngũ, về tình đồng đội, về những người đã hy sinh.

Giọng ông trầm và chậm, nhưng mỗi lời nói đều thấm sâu. Ông không kể để khoe, mà để nhắc nhở: hòa bình hôm nay là điều quý giá, cần được giữ gìn.

Người dân trong xã dần xem ông như một tấm gương. Một người đã đi qua chiến tranh, mang thương tật, nhưng vẫn sống lạc quan, có trách nhiệm và đầy tình người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn