Đặng Gia Phúc (1941–2024)
“Thời Hoa Lửa” không chỉ diễn ra trên rừng núi hay chiến trường mặt đất, mà còn trải dài trên biển cả mênh mông. Khi nói về Thời Hoa Lửa, ông Phúc thường kể cho chúng tôi nghe về Đoàn tàu Không số năm 1968, những chuyến đi không tên, không số hiệu, nhưng mang theo vận mệnh của chiến trường miền Nam.
Ông Phúc kể rằng mỗi chuyến ra khơi đều không biết trước ngày trở về. Tàu nhỏ, chở đầy vũ khí, lương thực, nhưng trên giấy tờ chỉ là tàu đánh cá. Ban ngày tàu chạy chậm, hòa lẫn với ngư dân, ban đêm mới tăng tốc. Trên biển, sóng lớn, gió mạnh, lại thêm tàu tuần tra của địch rình rập khắp nơi. Chỉ cần bị phát hiện, cả tàu có thể không còn đường thoát.
Ông kể có chuyến đi gặp bão lớn, tàu chao nghiêng liên tục, nước tràn vào khoang. Anh em phải thay nhau tát nước, giữ cho tàu không chìm. Có lúc radar địch xuất hiện rất gần, cả tàu tắt hết đèn, tắt máy, trôi theo sóng biển suốt nhiều giờ. Không ai nói với ai câu nào, vì chỉ cần một sơ suất nhỏ là tất cả sẽ bị phát hiện.
Khi cập được bến bí mật, hàng được chuyển lên bờ rất nhanh rồi tàu lại lập tức rời đi. Có chuyến trở về an toàn, nhưng cũng có chuyến tàu không bao giờ quay lại. Ông Phúc nói rằng mỗi lần nghe tin một tàu bạn mất tích, cả đơn vị lại lặng đi, nhưng vẫn phải tiếp tục ra khơi vì chiến trường đang chờ hàng.
Kể đến đây, ông Phúc kết lại rằng Thời Hoa Lửa trên biển là những chuyến đi không có đường lùi. Nhờ những con tàu không số ấy, chiến trường được tiếp sức, đất nước mới có ngày hòa bình. Độc lập hôm nay là kết quả của những chuyến đi thầm lặng giữa biển khơi, và vì thế càng cần được trân trọng, gìn giữ lâu dài.



