Bài viết

Dáng Hình Tựa Núi

Câu chuyện kể về những giây phút cuối cùng đầy bi tráng và hào hùng của chiến sĩ Phan Đình Giót tại cứ điểm Him Lam. Đó là câu chuyện về một con người bình dị đã biến mình thành "bức tường thép", hiến dâng sự sống để mở đường cho chiến thắng vĩ đại của dân tộc.

Tây Ninh08/07/2026Chu Thị Tuyết Lam (xã Bình Đức)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng 3 năm 1954, mặt trận Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn căng thẳng nhất. Phan Đình Giót, một chiến sĩ quả cảm của Đại đội 58, tiểu đoàn 428, đang cùng đồng đội đối mặt với cứ điểm Him Lam – một "cánh cửa thép" mà quân Pháp thiết lập để bảo vệ tập đoàn cứ điểm từ phía đông bắc.

Thời hoa lửa của Phan Đình Giót là những tháng ngày huấn luyện khắc nghiệt, là những lần cùng đồng đội vác đạn vượt đèo cao, suối sâu dưới làn đạn pháo của kẻ thù. Anh vốn là một chàng trai nghèo, ít nói, nhưng lại có lòng quyết tâm sắt đá. Trong những đêm chờ đợi lệnh xuất kích, anh vẫn thường kể cho đồng đội nghe về quê nhà Hà Tĩnh, về khát vọng một ngày đất nước sạch bóng quân thù để anh được trở về cày cấy trên mảnh đất quê hương.

Đêm 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn. Hỏa lực từ các lô cốt địch trút xuống như mưa, chặn đứng đường tiến quân của bộ đội ta. Đồng đội của Giót lần lượt ngã xuống. Nhìn thấy tình thế nguy cấp, lòng căm thù giặc trong anh bùng lên mãnh liệt. Phan Đình Giót bò lên, dùng hết sức bình sinh ném liên tiếp hai quả lựu đạn vào họng súng đang nhả đạn của quân địch. Lô cốt câm lặng trong giây lát, nhưng rồi, một họng súng khác lại tiếp tục khạc lửa dữ dội hơn.

Lúc ấy, không còn bộc phá, cũng chẳng còn cách nào khác để dập tắt họng súng ấy, Phan Đình Giót đã đứng dậy. Trong ánh chớp của đạn pháo, bóng hình anh hiện lên sừng sững như một ngọn núi. Với một cú nhảy dứt khoát, anh lao mình vào lỗ châu mai đang phun lửa.

Tiếng súng địch im bặt. Khoảng khắc ấy trở thành huyền thoại.

Hành động của Phan Đình Giót đã trở thành tín hiệu, thành mệnh lệnh, thôi thúc toàn quân ta vùng lên. Những chiến sĩ phía sau, nghẹn ngào trong nước mắt, đã đồng loạt xung phong, đánh chiếm gọn cứ điểm Him Lam, mở toang "cánh cửa thép", tạo đà cho những thắng lợi tiếp theo của chiến dịch.

Thời hoa lửa của Phan Đình Giót kết thúc khi anh mới 34 tuổi. Anh không được nhìn thấy ngày chiến thắng cuối cùng, cũng không được thấy lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm Đờ Cát. Nhưng cái tên Phan Đình Giót đã trở thành một phần của chiến thắng, thành biểu tượng bất diệt của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Người chiến sĩ ấy đã lấy chính thân mình để làm một viên gạch vững chãi, lát lên con đường đi tới độc lập, tự do cho cả một dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn