Mẹ Việt Nam Anh hùng

DÁNG MẸ GIỮA LÀNG QUÊ AN TRƯỜNG - MẸ CHÂU THỊ BỰC

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Châu Thị Bực (1917 – 1987), quê xã An Trường, huyện Càng Long, là người mẹ nông dân thuần hậu, cả đời gắn bó với ruộng đồng và xóm làng. Trong khói lửa chiến tranh, Mẹ đã lặng lẽ tiễn hai người con trai anh dũng hy sinh vì Tổ quốc, trở thành biểu tượng cao đẹp của đức hy sinh, lòng kiên trung và tình mẫu tử hòa quyện với tình yêu nước.

Vĩnh Long14/01/2026Đoàn Khoa Nông nghiệp - Thủy sản, Đoàn Trường Đại học Trà Vinh (Đoàn Trường Đại học Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện lịch sử để phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi có dịp trở về xã An Trường, huyện Càng Long – mảnh đất hiền hòa nhưng từng oằn mình trong bom đạn chiến tranh. Giữa không gian yên bình hôm nay, ký ức về những năm tháng ác liệt vẫn còn hiện hữu qua từng câu chuyện được bà con nhắc lại. Trong số đó, hình ảnh Mẹ Việt Nam anh hùng Châu Thị Bực (1917 – 1987) khiến tôi không khỏi lặng người xúc động.

Mẹ Châu Thị Bực sinh năm 1917, là người phụ nữ nông thôn thuần hậu, cả đời gắn bó với ruộng đồng và xóm làng An Trường. Mẹ lập gia đình với ông Tô Văn Đâu (sinh năm 1902), người cùng quê, sinh được năm người con – ba trai, hai gái. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng chan chứa nghĩa tình. Trong căn nhà nhỏ giữa làng quê, Mẹ lặng lẽ nuôi con khôn lớn, dạy các con sống hiền lành, biết yêu thương xóm giềng, yêu quê hương và biết đau nỗi đau của đất nước.

Khi kháng chiến chống đế quốc Mỹ bùng nổ, chiến tranh tràn về từng ngõ xóm, gia đình Mẹ cũng không tránh khỏi những mất mát lớn lao. Là người mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, Mẹ hiểu rõ con đường mà các con lựa chọn. Dẫu lòng đau như cắt, Mẹ vẫn âm thầm tiễn con lên đường, gói trọn nỗi lo vào từng lời dặn dò mộc mạc mà sâu nặng nghĩa tình.

Người con trai đầu của Mẹ hy sinh là liệt sĩ Tô Văn Đắng, sinh năm 1938, tham gia cách mạng từ năm 1962, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng du kích ấp 8, xã An Trường. Anh là người gan dạ, mưu trí, luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất để bảo vệ cơ sở cách mạng. Ngày 20 tháng 7 năm 1967, trong một trận đột kích ác liệt của địch vào căn cứ, anh đã kiên cường chiến đấu bảo vệ lực lượng và anh dũng hy sinh. Tin dữ truyền về làng, Mẹ Bực lặng người, nước mắt rơi trong im lặng, nhưng không một lời than trách.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau ấy, Mẹ lại phải tiễn người con trai thứ hai. Liệt sĩ Tô Văn Mừng, sinh năm 1946, tham gia cách mạng năm 1968, giữ chức vụ Tổ trưởng Tổ Tài chính ấp 8, xã An Trường. Ngày 16 tháng 10 năm 1973, trong lúc được đơn vị phân công lập bộ thuế nông nghiệp, anh đang đi điều tra tại cánh đồng ấp 8 giáp ấp 9A thì địch bất ngờ đổ quân. Phát hiện anh, chúng nổ súng bắn, anh hy sinh ngay giữa cánh đồng quê hương. Lần thứ hai nhận tin con ngã xuống, trái tim người mẹ tưởng chừng không thể chịu đựng thêm, nhưng Mẹ vẫn gắng gượng đứng vững, âm thầm chịu đựng nỗi đau tột cùng.

Những năm tháng sau đó, Mẹ Châu Thị Bực sống lặng lẽ giữa xóm làng An Trường, ngày ngày thắp hương cho các con, gửi nỗi nhớ thương theo từng làn khói mỏng. Mẹ ra đi năm 1987, mang theo nỗi nhớ con da diết, nhưng cũng mang theo niềm tự hào thầm lặng của người mẹ có con hy sinh vì Tổ quốc.

Ghi nhận công lao và sự hy sinh to lớn ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu thiêng liêng ấy là sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với người mẹ đã hiến dâng những gì thiêng liêng nhất cho đất nước.

Hôm nay, khi nhắc đến Mẹ Châu Thị Bực, người dân An Trường vẫn dành cho Mẹ tất cả sự kính trọng và yêu thương. Dáng mẹ lặng thầm giữa làng quê năm xưa đã trở thành biểu tượng bất tử của đức hy sinh, lòng kiên trung và tình mẫu tử gắn liền với tình yêu Tổ quốc, nhắc nhở các thế hệ hôm nay phải sống xứng đáng hơn với hòa bình được đánh đổi bằng máu xương của bao người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn