Cựu chiến binh

ĐẶNG QUỐC VINH - MỘT THƯƠNG BINH VƯỢT KHÓ

ĐẶNG QUỐC VINH - MỘT THƯƠNG BINH VƯỢT KHÓ

Vĩnh Long16/12/2025Nguyễn Thị Diễm My (Đoàn xã Trà Ôn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh Đặng Quốc Vinh, từng là người lính tại Tiểu đoàn 1, Đoàn 9901 của tỉnh Ciru Long. Sinh ra và lớn lên tại vùng quê nghèo ấp Mỹ Phú, xã Tân Mỹ, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình nông dân với ba, mẹ và ba anh em. Anh là con trai trưởng, có một cuộc đời khá gian truân. Năm 1983, khi vừa tròn 19 tuổi, anh được gọi nhập ngũ để thực hiện nghĩa vụ quân sự làm nhiệm vụ quốc tế giúp bạn trên chiến trường mới vượt qua nạn diệt chủng Pol Pot Ieng Sary tại tỉnh Kampong Speu (Campuchia).

Trong suốt thời gian hoạt động tại chiến trường Kampong Speu, anh phải trải qua rất nhiều khó khăn ở địa bàn khắc nghiệt này. Ngày 23/4/1985, một ngày mà có lẽ suốt đời anh không bao giờ quên được, ngày đó anh đã để lại một phần xương máu của mình trên đất bạn. Trong một trận hành quân truy quét Pol Pot, đội anh phát hiện được căn cứ của địch và đã tổ chức tập hợp bao vây. Lúc ấy, trên đường rút lui, địch thả một vài trái mìn, trong lúc hành quân anh giẫm trúng và anh phải để lại một chân trái của mình nơi đây. Khi đó, anh được đưa lùi về tuyến sau cho y tá chăm sóc, còn đồng đội vẫn tiếp tục tiến về phía trước để tiêu diệt địch. Chính giây phút này, anh rất đau đớn, tinh thần không ổn định nhưng được sự an ủi của đồng đội, sự động viên, giúp đỡ và chăm sóc tận tình của y tá và nhất là khí tiết, ý chí của anh bộ đội cụ Hồ đã giúp anh vượt qua tất cả. Sau đó, anh chia tay đồng đội về điều trị vết thương tại bệnh viện Phnom Penh. Cũng năm ấy, 1985 anh được chuyển về Việt Nam điều trị tại bệnh viện 121 (Cần Thơ). Sau khi bình phục, anh tiếp tục hoạt động ở đơn vị, mãi đến ngày 29/02/1990, anh về địa phương (ấp Mỹ Phú, xã tân Mỹ, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long) sum họp với gia đình.

Trở về cuộc sống đời thường với thân hình không trọn vẹn như buổi ra đi, với hai bàn tay trắng không nghề nghiệp anh cũng rất mặc cảm nhưng trong sự chờ đợi thiết tha của gia đình và sự đón nhận chân tình của những người thân yêu nơi quê nhà đã giúp anh vượt qua nỗi bất hạnh của đời mình dù vết thương có đau nhức mỗi khi trái gió, trở mùa.

Năm 2011 vết thương chân trái của anh lại tái phát, anh xin về bệnh viện 121 tại thành phố Cần Thơ để điều trị. Một lần nữa lại thấy nghị lực kiên cường nơi anh chưa hề tắt, đang là trụ cột của gia đình, anh để vợ, con ở lại thành phố Hồ Chí Minh, một mình về Cần Thơ không cho người thân hay, tự chăm sóc mình đến khi vết thương bình phục rồi trở lại thành phố tiếp tục làm việc và tham gia hoạt động ở nơi anh đang sinh sống. Trong suốt thời gian ở đây, anh đã nỗ lực, phấn đấu vượt qua những thử thách của bản thân, của cuộc sống. Bên cạnh việc mưu sinh anh còn tham gia vào các hoạt động phong trào, hoạt động xã hội nhằm giáo dục thế hệ trẻ nơi cư trú của mình và thật đáng tự hào khi người thương binh ấy đã giúp được nhiều lao động của địa phương thoát nghèo.

Tuổi trẻ hôm nay phải nhìn lại quá khứ của cha ông nhận thức phấn đấu xứng đáng với những gì mà thế hệ trước đã hy sinh cho chúng ta”. Lời khuyên của anh cũng chính là trải nghiệm của chính cuộc đời anh, là tấm gương để thế hệ trẻ hôm nay noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn