Đặng Tất – Người giữ ngọn lửa kháng Minh giữa buổi nước mất
Giữa những năm tháng đất nước rơi vào cảnh loạn lạc sau khi nhà Hồ thất bại trước quân Minh, Đặng Tất đã đứng lên tập hợp lực lượng, cùng nghĩa quân chống lại quân xâm lược. Ông là một trong những tướng lĩnh quan trọng của cuộc kháng chiến do nhà Hậu Trần lãnh đạo.
Năm 1407, quân Minh tiến vào Đại Việt. Nhà Hồ thất bại, đất nước rơi vào cảnh bị đô hộ. Nhiều người phải sống trong sợ hãi, nhưng cũng từ những ngày tháng ấy, lòng căm thù giặc và ý chí giành lại non sông bắt đầu bùng lên mạnh mẽ.
Đặng Tất khi ấy là một vị tướng có tài. Ông không cam chịu nhìn quê hương bị đặt dưới ách cai trị của quân Minh.
Ông tập hợp lực lượng ở vùng Thuận Hóa, dựng cờ khởi nghĩa và cùng nhân dân chống lại quân xâm lược.
Những trận chiến liên tiếp diễn ra. Nghĩa quân không có vũ khí hiện đại, quân số cũng không phải lúc nào cũng đông, nhưng họ có thứ mà quân xâm lược khó có thể khuất phục: lòng quyết tâm bảo vệ quê hương.
Sau khi vua Giản Định Đế dựng cờ khôi phục nhà Trần, Đặng Tất đem lực lượng của mình tham gia cuộc kháng chiến. Ông nhanh chóng trở thành một trong những vị tướng quan trọng nhất của nghĩa quân.
Có thời điểm, quân Hậu Trần giành được những thắng lợi lớn trước quân Minh. Những chiến thắng ấy khiến tinh thần kháng chiến của nhân dân được thắp sáng trở lại.
Nhưng giữa lúc cuộc chiến đang tiếp diễn, những mâu thuẫn trong nội bộ triều đình khiến Đặng Tất và một số tướng lĩnh bị nghi ngờ.
Năm 1409, Đặng Tất bị giết.
Ông ra đi khi cuộc kháng chiến vẫn còn dang dở.
Nhưng cái chết của Đặng Tất không thể dập tắt ngọn lửa mà ông đã góp phần thắp lên. Những người tiếp tục chiến đấu sau ông vẫn mang theo khát vọng giành lại độc lập cho Đại Việt.
Có những người sinh ra trong thời bình để tận hưởng quê hương.
Cũng có những người sinh ra đúng vào lúc đất nước cần họ đứng lên.
Đặng Tất là một trong những con người như thế.
Tên tuổi ông gắn với một giai đoạn đầy đau thương nhưng cũng đầy khí phách của lịch sử dân tộc – một thời mà mỗi bước chân ra trận đều có thể là bước chân cuối cùng, nhưng vẫn có những con người lựa chọn tiến về phía trước vì hai chữ non sông.



