ĐẶNG THAI MAI
Nhà giáo, nhà văn, nhà phê bình văn học Việt Nam.
Đặng Thai Mai sinh năm 1902 tại làng Lương Điền, nay thuộc huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.
Năm 1925, khi đang theo học tại Trường Cao đẳng Sư phạm Đông Dương, ông tham gia phong trào đòi thả Phan Bội Châu, truy điệu Phan Chu Trinh, đồng thời gia nhập đảng Tân Việt.
Năm 1928, ông trở thành giáo sư Trường Quốc học Huế; từng bị bắt giam vì tham gia các hoạt động cách mạng. Năm 1935, ông tham gia thành lập Trường tư thục Thăng Long; cùng Nguyễn Văn Tố, Phan Thanh, Võ Nguyên Giáp... thành lập Hội truyền bá chữ Quốc ngữ (1936).
Năm 1946, ông được bầu làm đại biểu Quốc hội khoá I, Ủy viên Ban dự thảo Hiến pháp nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Bộ trưởng Bộ giáo dục trong Chính phủ liên hiệp. Sau đó, ông giữ nhiều trọng trách trên lĩnh vực văn hoá và giáo dục: Hội trưởng Hội văn hóa Việt Nam, Giám đốc Trường dự bị đại học và Sư phạm cao cấp Liên khu IV, Giám đốc trường Đại học Sư phạm Hà Nội, Viện trưởng Viện văn học, Chủ tịch Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam.
Ông là tác giả của nhiều tác phẩm có giá trị; người có công giới thiệu văn học hiện đại Trung Quốc đến với bạn đọc Việt Nam.
Ông mất năm 1984; được tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh (1982) và Giải thưởng Hồ Chí Minh năm 1996.


