ĐẶNG THÙY TRÂM (2)
Mỗi dân tộc đều có một thời kỳ để nhớ, để thương và để tự hào. Với Việt Nam, đó là "thời hoa lửa" – những năm tháng mà cả đất nước rung chuyển trong bom đạn nhưng cũng rực rỡ nhất bởi tinh thần yêu nước cháy bỏng. Giữa cái không gian khốc liệt ấy, hình tượng những người anh hùng đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thắm mãi mãi là những nốt nhạc hùng tráng nhất trong bản trường ca của dân tộc.
"Thời hoa lửa" không chỉ là tên gọi của một giai đoạn lịch sử, đó là một khái niệm của sự hy sinh. Đó là lúc những giảng đường đại học vắng bóng sinh viên, những cánh đồng thiếu vắng những chàng trai cày cuốc, bởi tất cả đã xếp bút nghiên, rời xa quê nhà để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng. Ở đó, chúng ta bắt gặp hình ảnh của một người con gái Hà Nội mảnh mai nhưng có ý chí sắt đá: Bác sĩ, Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm.
Chị bước vào chiến trường Quảng Ngãi không phải bằng súng đạn, mà bằng ống nghe, dao mổ và một trái tim tràn đầy tình thương. Trong những căn hầm chật hẹp, dưới ánh đèn dầu tù mù và tiếng bom dội trên đỉnh đầu, chị đã giành giật từng hơi thở cho đồng đội. Có những đêm trắng thức trông thương binh, những lần nước mắt chảy dài khi không thể cứu sống một người chiến sĩ trẻ, chị đã gửi gắm tất cả vào trang nhật ký. Những dòng chữ ấy không chỉ là nỗi lòng cá nhân, mà là tiếng lòng của cả một thế hệ: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố".
Sự hy sinh của chị Đặng Thùy Trâm vào một ngày hè năm 1970 khi đang bảo vệ bệnh viện dã chiến là một minh chứng đau xót nhưng hào hùng cho lòng trung thành. Chị ngã xuống, nhưng cuốn nhật ký "có lửa" của chị đã đi vòng quanh thế giới, để rồi sau mấy mươi năm trở về, nó vẫn đủ sức làm lay động hàng triệu trái tim. Hình ảnh chị đứng giữa rừng sâu, một tay cầm súng, một tay cầm dao mổ, chính là biểu tượng đẹp nhất của sự kết hợp giữa lòng nhân ái và tinh thần quật cường.
Những câu chuyện về chị và biết bao người anh hùng không tên khác đã tạo nên linh hồn của thời đại ấy. Họ không phải là những siêu nhân, họ cũng biết sợ hãi, biết đau đớn và biết yêu thương. Nhưng trên hết, họ có một lý tưởng chung: độc lập cho Tổ quốc. Chính lý tưởng ấy đã biến những con người bình thường thành những tượng đài bất tử, biến những năm tháng đau thương thành một "thời hoa lửa" rạng ngời.
Nhìn lại quá khứ, thế hệ trẻ hôm nay không khỏi xúc động và tự hào. Những trang sử ấy nhắc nhở chúng ta rằng, hòa bình mà chúng ta đang có được xây đắp từ xương máu và tuổi xuân của những người đi trước. Trân trọng quá khứ không phải là đắm chìm trong nỗi đau, mà là lấy đó làm động lực để sống cống hiến, để ngọn lửa từ trái tim của những người anh hùng năm xưa mãi mãi soi sáng con đường xây dựng đất nước hôm nay.
"Thời hoa lửa" sẽ còn mãi trong tâm thức người Việt Nam như một lời thề nguyền: Sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống vì màu xanh của quê hương.


