ĐẶNG THUỲ TRÂM
ĐẶNG THUỲ TRÂM
ĐẶNG THUỲ TRÂM
Sinh ra trong một gia đình trí thức có bố là bác sĩ, mẹ là dược sỹ, Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966. Ngay lúc đó, chị có thể tìm được cho mình một công việc trong một bệnh viện lớn ở Hà Nội theo đúng ngành nghề. Nhưng với lí tưởng sống đã chọn, chị đã xung phong vào miền Nam chiến đấu. Là người phụ trách bệnh xá huyện Đức Phổ tỉnh Quảng Ngãi – thực chất là một bệnh xá địa phương. Chị đã lăn xả vào cứ chữa thương bệnh binh, chăm sóc bệnh binh, tổ chức cho đơn vị di chuyển thương binh, di chuyển địa điểm để chống đạn. Dưới bầu trời ngập tràn bom đạn và hằn dấu giày của những tên lính xâm lược, chị vẫn kiên cương bám trụ trong nhiều năm.
Bằng những ngôn từ bình dị không trau chuốt quyển nhật kí ghi lại dòng ký ức của một người lính - người con gái tuổi 20 ra chiến trận. Và thật thiếu sót nếu không nói về những cảm nhận của Đặng Thùy Trâm với tình yêu. Chị có một trái tim - trái tim biết giận hờn, biết yêu và biết khóc vì yêu. Đặc biệt chị dành tình yêu cho thương binh một thứ tình cảm như người thân ruột thịt. Đã cứu sống biết bao cán bộ, thương binh và nhân dân trong vùng nhưng chị đã cắn răng bật khóc biết bao lần, tự giày vò bản thân khi có những ca thương binh nặng mà điều kiện bệnh xá địa phương không thể cứu chữa.
Cuốn nhật kí thu hút người đọc bằng sự hi sinh cao cả, tình yêu thương đồng đội, đồng chí, cao hơn nữa lòng yêu Tổ quốc. Chị yêu thương mọi người, chị đau nỗi đau của bệnh nhân đến với mình, chị lo lắng đến thắt lòng cho những người anh, người bạn đi chiến đấu. Chị buồn khi phải chứng kiến sự hi sinh của bạn bè, đồng đội. Chiến tranh vẫn diễn ra từng ngày, từng giờ. Hôm qua vẫn ngồi nói chuyện với nhau mà ngày mai chỉ còn xác nằm lại mảnh đất Đức Phổ mà lần đầu đặt chân đến.
Chính những tình cảm đó mà chị đã từng cầm súng chống lại 124 lính Mỹ để cho bộ binh tìm đường chạy trốn. Và rồi trong một chuyến công tác từ vùng núi Pater trở về đồng bào chị đã bị phục kích và hi sinh vào ngày 22 tháng 6 năm 1970. Nhật ký chấm dứt ngày 20 tháng 6 năm 1970 - Hai ngày sau đó chị đã hi sinh
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã chết theo đúng cách chị sống. Chị quả thực là một người anh hùng. Hành động dũng cảm của chị đã khiến cho người lính mỹ ở bên kia chiến tuyến khi nhặt được cuốn nhật ký bên cạnh xác chị đã quyết định giữ lại không đốt. Bởi theo lời của thông dịch viên người Việt Nam đã nói với ông rằng: “đừng đốt cuốn sách này bản thân trong nó đã có lửa” và cũng chính ông người giữ cuốn nhật kí suốt 35 năm phải thốt lên: trên bất cứ mảnh đất nào trên thế giới điều đó được gọi là anh hùng và luôn đau đau có ý nghĩ là phải trả lại cuốn nhật kí về với gia đình của người nữ liệt sĩ.
Tấm gương hi sinh anh dũng của Liệt sĩ bác sĩ Đặng Thùy Trâm góp phần tô điểm thêm dấu son chói lọi và truyền thống tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam anh hùng.
Chúng ta hôm nay được sống trong một thế giới hòa bình thì cuốn nhật ký như một lời nhắc nhở mỗi chúng ta sống làm sao cho xứng đáng với sự hi sinh của các thế hệ cha anh đi trước. Với bản thân em khi còn là học sinh ngồi trên ghế nhà trường thì cuốn nhật ký Đặng Thùy Trâm như một động lực thúc đẩy em phấn đấu, rèn luyện xứng đáng là chủ nhân tương lai của đất nước.



