NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM
NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM – BÔNG HOA THÉP GIỮA TÂM BÃO ĐỨC PHỔ
NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM – BÔNG HOA THÉP GIỮA TÂM BÃO ĐỨC PHỔ
Nếu như Nguyễn Văn Thạc đại diện cho hình ảnh người trí thức gạt niềm riêng ra tiền tuyến, thì bác sĩ Đặng Thùy Trâm lại là biểu tượng rạng ngời cho lòng nhân ái và khí tiết kiên trung của người con gái Hà Nội giữa chiến trường miền Nam khốc liệt.
Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, cô bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm đã xung phong vào chiến trường Đức Phổ (Quảng Ngãi) – nơi được mệnh danh là "vùng đất chết" bởi những trận càn quét dồn dập của kẻ thù. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, giữa thiếu thốn đủ đường từ thuốc men, dụng cụ y tế đến lương thực, chị vừa là người chỉ huy, vừa là người chị, người mẹ tinh thần chăm sóc cho hàng trăm thương bệnh binh.
Trong cuốn nhật ký cá nhân của mình, chị không chỉ ghi lại những ca mổ dưới ánh đèn dầu dập dềnh giữa tiếng pháo kích, những nỗi đau xé lòng khi nhìn đồng đội ngã xuống, mà còn gửi gắm vào đó một tình yêu tha thiết với cuộc sống và lý tưởng sống cao đẹp. Chị từng viết: "Đời phải trải qua bão táp nhưng không được cúi đầu trước bão táp". Lời tự sự ấy đã trở thành kim chỉ nam cho cả một thế hệ trẻ lúc bấy giờ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác, bệnh xá bị địch phục kích. Để bảo vệ các thương binh và đồng đội rút lui an toàn, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã một mình cầm súng chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và anh dũng hy sinh khi mới trọn 27 tuổi.
Chị ngã xuống, nhưng cuốn nhật ký của chị – do một người lính Mỹ nhặt được trên chiến trường và giữ lại vì "trong đó đã có lửa" – sau này được xuất bản đã làm lay động hàng triệu trái tim trên toàn thế giới. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm mãi mãi là một đóa hoa thép tỏa hương giữa thời hoa lửa, minh chứng cho tâm hồn trong sáng và sự dũng cảm vô song của tuổi trẻ Việt Nam.



