Đặng Thùy Trâm
Có những sự hy sinh đã hóa thành bất tử, trở thành ngọn lửa soi sáng tâm hồn cho bao thế hệ. Trong ký ức hào hùng của dân tộc, hình ảnh nữ bác sĩ - liệt sĩ Đặng Thùy Trâm luôn hiện lên như một biểu tượng rực rỡ của lòng quả cảm, y đức và lý tưởng sống cao đẹp của thanh xuân thời khói lửa. Đặng Thùy Trâm Sinh năm 1942 tại Huế và trưởng thành ở Hà Nội trong một gia đình trí thức, chị Đặng Thùy Trâm đã khép lại những bình yên nơi hậu phương sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966 để xung phong vào chiến trường miền Nam. Phụ trách Bệnh xá Đức Phổ (Quảng Ngãi) giữa mưa bom bão đạn và thiếu thốn mọi bề, người bác sĩ trẻ ấy vừa kiên cường cứu chữa thương binh, vừa trở thành chỗ dựa tinh thần ấm áp cho đồng đội.
Ngọn lửa tuổi hai mươi không bao giờ tắt “ Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm”
Có những cái chết hóa thành bất tử, có những sự hy sinh đã trở thành bản trường ca vang vọng mãi giữa đất trời. Mỗi khi lật mở những trang sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh nữ bác sĩ - liệt sĩ Đặng Thùy Trâm lại hiện lên trong tâm trí tôi như một biểu tượng thiêng liêng và rực rỡ nhất của lòng quả cảm và đức hy sinh.
Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Huế, lớn lên và học tập tại Hà Nội trong một gia đình trí thức ngành y. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, chị đã từ chối cơ hội làm việc yên bình ở hậu phương để xung phong vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Chị được phân công phụ trách Bệnh xá Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi - nơi ngày đêm đối mặt với thiếu thốn thuốc men và bom đạn quân thù. Dưới mưa bom bão đạn, người bác sĩ trẻ ấy vừa trực tiếp cầm dao mổ cứu chữa thương binh, vừa trở thành chỗ dựa tinh thần ấm áp cho đồng đội.
Trở về ký ức của ngày 22 tháng 6 năm 1970, giữa núi rừng Đức Phổ, Quảng Ngãi đầy khói lửa, một trận càn quét ác liệt của quân thù đã ập xuống bệnh xá tiền phương. Trong lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết, người con gái Hà Nội mảnh mai ấy đã không màng đến an nguy của bản thân. Để bảo vệ các thương binh đang di chuyển vào nơi an toàn, chị đã dũng cảm cầm khẩu súng CKC bắn trả quân thù, quyết liệt thu hút hỏa lực về phía mình cho đến hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới tròn hai mươi bảy - lứa tuổi đẹp đẽ và tràn đầy ước mơ, khát vọng nhất của thanh xuân. Phát súng tàn bạo của chiến tranh có thể cướp đi sinh mệnh của một người thiếu nữ, nhưng không một thế lực nào có thể dập tắt được ngọn lửa lý tưởng, ngọn lửa của tình yêu thương đồng bào tha thiết đang rực cháy trong trái tim chị.
Sự hy sinh anh dũng ấy đã trở thành một khúc vĩ thanh sâu lắng, thức tỉnh và lay động tâm hồn của muôn triệu thế hệ trẻ hôm nay. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về cuốn nhật ký của chị - sau hành trình kỳ diệu vượt nửa vòng trái đất được lưu giữ bởi chính người lính phía bên kia chiến tuyến - khi trở về đất mẹ đã lấy đi biết bao giọt nước mắt nghẹn ngào. Từng câu chữ chân phương được viết bằng máu và tâm huyết đã minh chứng cho một tâm hồn trong sáng, không khuất phục trước gian nguy. Tại mảnh đất Đức Phổ hôm nay, Bệnh xá Đặng Thùy Trâm được dựng lên khang trang, vững chãi, như một tượng đài bằng lòng tri ân sâu sắc nhất dành cho người nữ anh hùng.
Đứng trước sự hy sinh cao cả của chị, tôi cảm thấy tâm hồn mình như được soi sáng và thêm trân quý giá trị của nền hòa bình độc lập hôm nay. Chị Đặng Thùy Trâm cùng thế hệ đi trước đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho đất nước nở hoa; để rồi thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay tự nhắc nhở mình phải sống sao cho xứng đáng, biết sống cống hiến, trách nhiệm và giữ cho ngọn lửa nhiệt huyết luôn bừng cháy trong tim.



