ĐẶNG THÙY TRÂM – CUỐN NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Có những người không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng vẫn sống giữa chiến trường, đối mặt với cái chết mỗi ngày để cứu đồng đội.
Đặng Thùy Trâm là một người như thế.
Chị sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam công tác.
Năm 1967, Đặng Thùy Trâm được phân công làm bác sĩ, phụ trách bệnh xá Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Bệnh xá nằm trong vùng chiến tranh ác liệt. Thương binh được đưa về đây trong tình trạng rất nặng. Điều kiện thuốc men, dụng cụ y tế thiếu thốn. Có những ca bệnh mà với điều kiện y tế đầy đủ có thể cứu được, nhưng trong chiến tranh, các bác sĩ phải cố gắng bằng những gì mình có.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đặng Thùy Trâm không chỉ là một bác sĩ.
Chị còn là người chăm sóc tinh thần cho những thương binh.
Chị từng viết trong nhật ký về những bệnh nhân, những người đồng đội và những suy nghĩ của mình trước chiến tranh.
Những trang nhật ký ấy cho thấy một người phụ nữ trẻ sống giữa chiến trường nhưng vẫn giữ được tình yêu thương, lòng nhân ái và niềm tin.
Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang trên đường công tác.
Chị mới 27 tuổi.
Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký được một người lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst tìm thấy. Ông đã giữ lại cuốn nhật ký thay vì tiêu hủy nó.
Nhiều năm sau chiến tranh, cuốn nhật ký được trao lại cho gia đình Đặng Thùy Trâm.
Năm 2005, “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” được xuất bản và nhanh chóng được đông đảo độc giả đón nhận.
Điều đặc biệt là cuốn nhật ký không chỉ kể về chiến tranh. Nó kể về một người phụ nữ trẻ với những cảm xúc rất đời thường: nhớ gia đình, nhớ bạn bè, lo lắng cho đồng đội, đau đớn trước sự hy sinh và luôn mong muốn hòa bình.
Chính sự chân thật ấy khiến cuốn nhật ký có sức lay động mạnh mẽ.
Đặng Thùy Trâm không trở về sau chiến tranh. Nhưng những trang viết của chị đã trở về.
Qua cuốn nhật ký, thế hệ sau có thể hiểu hơn về đời sống tinh thần của những người trẻ đã sống trong thời chiến.
Họ cũng biết yêu, biết nhớ, biết sợ và biết đau.
Nhưng họ vẫn lựa chọn ở lại với đồng đội và quê hương.
Đặng Thùy Trâm được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, tên chị được đặt cho nhiều con đường và trường học.
Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất là những trang nhật ký vẫn còn đó.
Chúng giúp một người trẻ của thế kỷ XXI có thể nhìn thấy một người trẻ của thế kỷ XX – một người con gái đã sống hết mình trong những năm tháng chiến tranh.



