Đặng Thùy Trâm – Đóa hoa lửa kiên trung nơi chiến trường khốc liệt
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên đầy nhiệt huyết đã xếp bút nghiên, gác lại mọi ước mơ cá nhân để lên đường ra trận. Họ mang theo tuổi trẻ, tình yêu và cả lý tưởng sống cao đẹp vào nơi bom cày đạn xới. Trở thành biểu tượng sáng ngời cho thế hệ thanh niên thời hoa lửa ấy chính là Anh hùng, Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người con gái Hà Nội đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi đại ngàn Đức Phổ, Quảng Ngãi baochinhphu.vn.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 trong một gia đình trí thức tại Hà Nội. Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, chị đã tình nguyện ghi tên vào miền Nam tuyến đầu. Chân ướt chân ráo bước vào chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi, người con gái mang nét đẹp thanh lịch của thủ đô đã phải đối mặt với thực tế khốc liệt của chiến tranh: thiếu thốn thuốc men, cơ sở vật chất và hiểm nguy luôn rình rập từ những trận càn quét của kẻ thù.
Thế nhưng, những gian khổ ấy không làm khuất phục được ý chí của người bác sĩ trẻ. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, Đặng Thùy Trâm không chỉ là một thầy thuốc tận tâm, giành giật từng sự sống cho thương bệnh binh, mà còn là một người chị, người đồng chí sẻ chia mọi buồn vui, gian khó. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, chị vẫn giữ vẹn nguyên lòng nhân ái bao la, một tinh thần lạc quan đáng khâm phục. Chị yêu thương thương binh như ruột thịt, xót xa trước từng hơi thở yếu ớt của đồng đội và luôn bừng cháy một khát vọng hòa bình.
Lý tưởng sống cao đẹp và tâm hồn trong sáng ấy đã được chị gửi gắm trọn vẹn qua những dòng nhật ký xúc động. Nhật ký Đặng Thùy Trâm không chỉ là những trang ghi chép về công việc, về khói lửa đạn bom, mà là tiếng lòng của cả một thế hệ. Ở đó, người ta tìm thấy một tình yêu nước mãnh liệt hòa quyện cùng những rung động tinh tế của một cô gái tuổi đôi mươi. Chị từng viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam, thành lẽ sống cho biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét ác liệt của quân thù, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng ngã xuống khi mới bước sang tuổi 28, khi tay vẫn còn chắc tay súng bảo vệ bệnh xá và thương binh. Chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, khi bao ước mơ về một ngày hòa bình, được trở về trong vòng tay gia đình còn dang dở. Sự hy sinh của chị là một tổn thất to lớn, nhưng tinh thần của chị đã hóa thành bất tử. Cuốn nhật ký của chị, sau hàng chục năm lưu lạc bên kia bán cầu do một người lính Mỹ lưu giữ, khi được công bố đã làm lay động trái tim của hàng triệu con người trên toàn thế giới.
Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã đi xa, nhưng ngọn lửa ngời sáng từ tâm hồn và lý tưởng của chị vẫn mãi cháy bỏng. Chị chính là đóa hoa lửa kiên trung, là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và lý tưởng sống cao đẹp để thế hệ trẻ hôm nay soi rọi, trân trọng giá trị của độc lập, tự do và không ngừng cống hiến cho sự nghiệp xây dựng Tổ quốc.



