Bài viết

Đặng Thùy Trâm: Người con gái Hà Nội kiên cường, bất khuất

Quảng Ninh26/12/2025Nguyễn Minh Ánh (Trung tâm GDNN-GDTX tỉnh Quảng Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đặng Thùy Trâm: Người con gái Hà Nội kiên cường, bất khuất

Chị Đặng Thùy Trâm sinh năm 1943 tại Hà Nội, là con gái đầu của một gia đình trí thức. Bố chị là bác sĩ người gốc Huế, còn mẹ là dược sĩ gốc Quảng Nam. Tốt nghiệp hạng ưu Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, chị tình nguyện vượt Trường Sơn vào công tác tại chiến trường Quảng Ngãi.

Suốt thời gian ấy, chị Trâm cùng đồng nghiệp đã cứu chữa cho hàng nghìn thương binh và Nhân dân Đức Phổ. Sau 3 tháng hành quân, tháng 3/1967, chị vào đến Quảng Ngãi và đã sống, chiến đấu cùng vùng đất này cho đến ngày hy sinh 22/6/1970.

Hà Nội trong trái tim

Với lý tưởng sống đã chọn, chị Đặng Thùy Trâm đã lao vào công việc với một nghị lực phi thường. Là người phụ trách bệnh xá huyện Đức Phổ - thực chất là một bệnh xá tiền phương, chị đã lăn xả vào cứu chữa, chăm sóc thương binh, tổ chức cho đơn vị di chuyển thương binh, di chuyển địa điểm để chống càn, đi công tác cơ sở.

Giữa vùng đất ngập trời bom đạn và hằn dấu giày của những tên lính xâm lược, chị vẫn kiên cường bám trụ trong nhiều năm.

Niềm cảm xúc dạt dào trên trang giấy hằng đêm của chị nơi chiến trường khốc liệt ấy đã chạm tới hàng triệu trái tim người đọc: “Mưa vẫn cứ rơi hoài. Mưa càng thêm buồn thấm thía và mưa lạnh làm cho người ta thèm khát vô cùng một cảnh sum họp của gia đình.

Ước gì có cánh bay về căn nhà xinh đẹp ở phố Lò Đúc để cùng ba mẹ và các em ăn một bữa rau muống và nằm trong tấm chăn bông ấm áp ngủ một giấc ngon lành”.

Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm: Người con gái Hà Nội kiên cường, bất khuất

Tượng bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm bên trong khuôn viên Bệnh xá (Ảnh: V.Q)

Biết bao đêm chị mơ thấy hòa bình, được trở về Hà Nội, “trở về với vòng tay êm ấm của ba mẹ, trong tiếng cười trong trẻo của các em và trong ánh sáng chan hòa của Hà Nội”.

Chị xúc động trước tình cảm yêu thương, đùm bọc của bạn bè, người dân Đức Phổ bao nhiêu thì lại càng khôn nguôi nhớ về Hà Nội, nhớ gia đình bấy nhiêu. Có lẽ vì thế mà trong cuốn nhật ký, Đặng Thùy Trâm đã gọi mình là “cô gái Hà Nội của quê hương Đức Phổ”…

Càng tìm hiểu về chị qua từng trang “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” bao nhiêu, chúng ta càng mến phục chị bấy nhiêu. Thế hệ trẻ hôm nay luôn tự hào và vô cùng biết ơn đối với sự hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh đi trước, trong đó có liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm.

Chị là hình ảnh của một chiến sĩ, bác sĩ quyên mình xông pha nơi chiến trường khói lửa; là tấm gương sáng để các thầy thuốc trẻ học tập và noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn