Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đặng Thùy Trâm – người nữ bác sĩ giữa chiến trường

Nguyễn Thu Thuỷ

Hà Nội12/08/2026phường Lê Ích Mộc (phường Lê Ích Mộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đặng Thùy Trâm – người nữ bác sĩ giữa chiến trường

Đặng Thùy Trâm – người nữ bác sĩ giữa chiến trường

ảnh.png

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, một cô gái trẻ rời Hà Nội để vào chiến trường miền Nam. Cô tên là Đặng Thùy Trâm. Khi ấy, Thùy Trâm mới ngoài hai mươi tuổi. Trước mắt cô không phải là cuộc sống bình yên của một bác sĩ trẻ vừa tốt nghiệp, mà là những tháng ngày giữa chiến trường Quảng Ngãi, nơi bom đạn và bệnh tật luôn hiện hữu.

Tháng 12 năm 1966, chị lên đường vào Đức Phổ, Quảng Ngãi. Đến tháng 4 năm 1967, chị được giao phụ trách Trạm Tiền phẫu Nam Đức Phổ, rồi sau đó làm Trưởng Bệnh xá huyện Đức Phổ. Công việc của một nữ bác sĩ giữa chiến trường không chỉ là chữa bệnh. Những thương binh được đưa về trong tình trạng rất nặng. Có những ca cấp cứu diễn ra giữa điều kiện thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, phương tiện y tế hạn chế, bệnh xá thường xuyên phải đối mặt với nguy hiểm.

Nhưng những người bị thương vẫn cần được cứu chữa. Và Thùy Trâm vẫn ở đó.

Trong những trang nhật ký, chị ghi lại những suy nghĩ rất đời thường của một người con gái xa nhà: nỗi nhớ gia đình, tình cảm dành cho đồng đội, những phút yếu lòng và cả những lúc tự động viên mình phải tiếp tục. Điều đặc biệt của cuốn nhật ký là nó không chỉ kể về chiến tranh. Nó cho người đọc thấy một Đặng Thùy Trâm rất đời thường: một người phụ nữ có lúc đau khổ, có lúc nhớ nhà, có những tình cảm riêng tư, nhưng trước những người thương binh đang cần mình, chị lại cố gắng đứng dậy và tiếp tục công việc.

Năm 1968, những thủy thủ của Tàu 43 thuộc đoàn tàu không số bị thương sau trận chiến trên biển được đưa về bệnh xá của Đặng Thùy Trâm điều trị. Những người sống sót sau này vẫn nhớ sự chăm sóc của chị và các nhân viên bệnh xá trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, Đặng Thùy Trâm cùng một số đồng đội bị địch phục kích tại khu vực khe Nước Lạnh, xã Ba Trang, huyện Ba Tơ, Quảng Ngãi. Chị hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi.

Một cuộc đời trẻ tuổi kết thúc giữa núi rừng Quảng Ngãi.

Nhưng câu chuyện về Đặng Thùy Trâm chưa kết thúc ở đó.

Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký của chị được một sĩ quan Mỹ giữ lại. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình. Những trang giấy đã giúp người đời sau nhìn thấy một Đặng Thùy Trâm rất khác với một cái tên trong sách lịch sử.

Đó là một nữ bác sĩ biết yêu thương, biết nhớ nhà, biết đau trước sự hy sinh của đồng đội và cũng có những phút giây yếu lòng. Nhưng trên tất cả, đó là một người trẻ đã lựa chọn ở lại chiến trường khi đất nước đang cần những người như chị.

Năm 2005, Nhật ký Đặng Thùy Trâm được xuất bản và nhanh chóng gây xúc động với đông đảo độc giả. Câu chuyện về người nữ bác sĩ trẻ từ đó được biết đến rộng rãi hơn. Năm 2006, Đặng Thùy Trâm được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày chị nằm lại ở Quảng Ngãi. Chiến tranh đã lùi xa. Những bệnh xá trong rừng năm xưa không còn nữa. Những người từng chiến đấu cùng chị giờ đã trở thành những người già.

Nhưng những trang nhật ký vẫn còn đó.

Chúng nhắc chúng ta rằng lịch sử không chỉ có những trận đánh và những chiến thắng. Lịch sử còn có những người trẻ tuổi đã sống, đã yêu thương, đã nhớ gia đình và vẫn bước tiếp dù biết phía trước có thể là cái chết.

Đặng Thùy Trâm là một người như thế.

Chị ra đi khi chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân. Nhưng những gì chị để lại đã vượt qua thời gian.

Một cuốn nhật ký. Một cuộc đời. Một người nữ bác sĩ đã chọn ở lại giữa chiến trường để cứu những người đang cần mình.

ảnh.png

Và hơn nửa thế kỷ sau, câu chuyện ấy vẫn khiến những thế hệ sinh ra trong hòa bình phải dừng lại, đọc từng trang và nhớ rằng: hòa bình hôm nay được xây nên từ sự hy sinh của biết bao người trẻ tuổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn