ĐẶNG THÙY TRÂM – NGƯỜI NỮ BÁC SĨ GIỮA LỬA ĐẠN
ĐẶNG THÙY TRÂM – NGƯỜI NỮ BÁC SĨ GIỮA LỬA ĐẠN
ĐẶNG THÙY TRÂM – NGƯỜI NỮ BÁC SĨ GIỮA LỬA ĐẠN
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người chiến đấu bằng súng, bằng mìn và những trận đánh trên chiến trường. Nhưng cũng có những người chiến đấu bằng trái tim của người thầy thuốc, ngày đêm giành giật sự sống cho thương binh và nhân dân giữa bom đạn. Đặng Thùy Trâm là một người như thế.
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Huế, trong một gia đình trí thức có truyền thống ngành y. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, chị có thể ở lại miền Bắc làm việc, nhưng đã tình nguyện tham gia chiến trường miền Nam. Tháng 3 năm 1967, sau gần ba tháng hành quân gian khổ, chị đến Quảng Ngãi và được phân công công tác tại huyện Đức Phổ.
Tại chiến trường, Đặng Thùy Trâm đảm nhiệm công việc của một bác sĩ nhưng điều kiện làm việc hoàn toàn khác với bệnh viện ở hậu phương.
Bệnh xá nằm giữa vùng chiến sự.
Thuốc men thiếu thốn.
Dụng cụ y tế hạn chế.
Thương binh liên tục được đưa về.
Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Nhưng chị vẫn cùng đồng đội duy trì bệnh xá, cứu chữa thương binh và chăm sóc nhân dân.
Không chỉ điều trị bệnh nhân, Đặng Thùy Trâm còn phải tham gia nhiều công việc khác để bệnh xá có thể hoạt động. Chị tổ chức di chuyển thương binh, chuyển địa điểm bệnh xá khi bị địch phát hiện, đào tạo y tá và trực tiếp xuống cơ sở. Theo tư liệu của Thông tấn xã Việt Nam, trong thời gian công tác tại Đức Phổ, chị cùng đồng nghiệp đã cứu chữa cho hàng nghìn thương binh và nhân dân trong vùng.
Tháng 3 năm 1968, chị được giao phụ trách Bệnh xá Đức Phổ.
Đây là thời điểm chiến tranh ngày càng ác liệt.
Bệnh xá nhiều lần phải di chuyển để tránh các cuộc càn quét. Ngày 28 tháng 4 năm 1969, khu vực bệnh xá Đức Phổ bị đánh phá mạnh. Đặng Thùy Trâm cùng cán bộ, nhân viên quyết định chuyển bệnh xá đến địa điểm mới ở Hố Bầu Tây, thuộc thôn Nước Đang, xã Ba Trang, huyện Ba Tơ, để tiếp tục điều trị thương binh và nhân dân.
Trong những ngày tháng ấy, Đặng Thùy Trâm vẫn viết nhật ký.
Những trang viết của chị không chỉ kể về công việc.
Đó còn là những suy nghĩ của một cô gái trẻ trước chiến tranh, tình yêu, tình đồng đội, nỗi nhớ gia đình và những mất mát mà chị chứng kiến mỗi ngày.
Có lúc chị đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội.
Có lúc chị nhớ miền Bắc và gia đình.
Nhưng sau những phút yếu lòng, chị lại tự nhắc mình phải tiếp tục công việc.
Bởi phía trước vẫn còn những thương binh đang chờ được cứu chữa.
Ngày 27 tháng 9 năm 1968, Đặng Thùy Trâm được kết nạp vào Đảng. Trong công việc, chị luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao và sự tận tụy đối với thương binh, đồng đội và nhân dân.
Năm 1970, tình hình tại khu vực hoạt động của bệnh xá ngày càng nguy hiểm.
Bệnh xá bị lộ và phải chuẩn bị di chuyển.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi công tác, Đặng Thùy Trâm lọt vào ổ phục kích của đối phương tại khu vực Khe Nước Lạnh, vùng núi Ba Tơ, Quảng Ngãi.
Chị hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi.
Người nữ bác sĩ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho bệnh xá giữa chiến trường.
Chị cứu người cho đến khi chính mình không thể tiếp tục.
Sau khi Đặng Thùy Trâm hy sinh, những cuốn nhật ký chị để lại rơi vào tay một người lính Mỹ. Điều đặc biệt là chúng không bị tiêu hủy. Nhiều năm sau, những cuốn nhật ký được tìm cách trao trả về cho gia đình chị.
Năm 2005, Nhật ký Đặng Thùy Trâm được xuất bản và nhanh chóng gây xúc động mạnh đối với độc giả trong nước cũng như quốc tế. Câu chuyện về nữ bác sĩ trẻ từ đó được biết đến rộng rãi hơn.
Ngày 20 tháng 2 năm 2006, Chủ tịch nước ký Quyết định số 247/2006/QĐ-CTN truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm, ghi nhận những thành tích đặc biệt xuất sắc của chị trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Điều khiến câu chuyện về Đặng Thùy Trâm còn sống mãi không chỉ là việc chị đã hy sinh.
Đó còn là hình ảnh một nữ bác sĩ trẻ đứng giữa chiến trường, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Chị có thể lựa chọn một cuộc sống bình yên.
Nhưng chị đã chọn đến nơi khó khăn nhất.
Chị có thể rời bệnh xá khi bom đạn đến gần.
Nhưng chị ở lại khi thương binh còn cần người chăm sóc.
Và cuối cùng, chị đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ.
Đặng Thùy Trâm ra đi ở tuổi 27, mang theo những ước mơ còn dang dở của một người thầy thuốc trẻ. Nhưng những gì chị để lại – những bệnh nhân được cứu sống, những đồng đội được chăm sóc và những trang nhật ký thấm đẫm tình yêu quê hương – đã khiến tên tuổi chị vượt qua giới hạn của một cuộc đời.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng câu chuyện về người nữ bác sĩ ở Đức Phổ vẫn nhắc mỗi chúng ta về giá trị của lòng nhân ái, trách nhiệm và sự cống hiến.
Đặng Thùy Trâm đã chữa bệnh bằng đôi tay của một người thầy thuốc, chiến đấu bằng ý chí của một người chiến sĩ và hy sinh bằng tình yêu của một người con đối với Tổ quốc.



