Đặng Thùy Trâm – Nhật ký của một trái tim không bao giờ tắt
Đỗ Thị Thanh Thảo/ CD GV THPT Hồng Ngự 3
Đặng Thùy Trâm – Nhật ký của một trái tim không bao giờ tắt
Có những con người khi rời xa cõi đời vẫn tiếp tục sống trong trái tim của hàng triệu người. Có những trang nhật ký không chỉ ghi lại một cuộc đời mà còn ghi lại cả một thời đại đầy khói lửa. Với tôi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một biểu tượng đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh – những con người đã chọn dâng hiến tuổi xuân cho Tổ quốc bằng tất cả tình yêu thương và lòng quả cảm.
Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm có thể lựa chọn một cuộc sống bình yên. Thế nhưng, sau khi tốt nghiệp ngành y, chị tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi – nơi bom đạn ngày đêm cày xới. Ở đó, chị không chỉ là một bác sĩ cứu người mà còn là điểm tựa tinh thần cho thương binh, đồng đội và nhân dân.
Giữa rừng sâu, trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, chị vẫn tận tụy chăm sóc từng bệnh nhân. Có những ca mổ được thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét, giữa tiếng máy bay gầm rú. Có những đêm chị thức trắng để giành giật sự sống cho người bị thương. Trong chiến tranh, mỗi sinh mạng được cứu sống là một niềm hạnh phúc, và cũng là một chiến thắng của lòng nhân ái trước sự tàn khốc của bom đạn.
Điều khiến Đặng Thùy Trâm trở nên đặc biệt không chỉ là sự hy sinh anh dũng mà còn là những dòng nhật ký chị để lại. Trong đó là nỗi nhớ gia đình, là những phút yếu lòng rất đỗi đời thường, nhưng trên tất cả là tình yêu tha thiết dành cho đất nước và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình. Chị từng viết về khát vọng được sống, được cống hiến và được yêu thương – những khát vọng rất con người nhưng luôn đặt sau trách nhiệm với Tổ quốc.
Năm 1970, khi mới 27 tuổi, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh trên đường làm nhiệm vụ. Cuốn nhật ký của chị suýt bị thiêu hủy, nhưng nhờ sự trân trọng của một người lính phía bên kia chiến tuyến, nó được gìn giữ suốt nhiều thập kỷ và sau đó trở về với gia đình. Từ đó, những trang viết ấy đã lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước, giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ hơn về vẻ đẹp của những con người sống trong "thời hoa lửa".
Là người trẻ sống trong hòa bình, tôi càng thấm thía rằng sự cống hiến không chỉ thể hiện nơi chiến trường. Chúng ta có thể tiếp nối tinh thần của Đặng Thùy Trâm bằng cách học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, sống nhân ái và luôn đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân. Mỗi việc làm tốt hôm nay chính là lời tri ân ý nghĩa nhất dành cho những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do.
Đặng Thùy Trâm đã ra đi, nhưng ngọn lửa lý tưởng trong trái tim chị vẫn còn cháy mãi. Những dòng nhật ký của chị không chỉ kể về chiến tranh mà còn kể về sức mạnh của tình yêu con người, của niềm tin và của lòng yêu nước. Đó là ngọn lửa soi sáng cho thế hệ hôm nay và mai sau, nhắc nhở chúng ta hãy sống sao cho xứng đáng với những hy sinh mà cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và cuộc đời mình.



