Anh hùng Lực lượng vũ trang

ĐẶNG THÙY TRÂM – NHẬT KÝ VIẾT BẰNG MÁU, THẮP SÁNG NIỀM TIN

Hà Nội22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LỜI MỞ ĐẦU

"Đừng đốt cuốn sổ này, trong đó đã có lửa."

Đó là câu nói của một người phiên dịch Việt Nam với người lính Mỹ sau khi bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh năm 1970.

Chỉ một câu nói ngắn ngủi đã cứu lại cuốn nhật ký, để hơn ba mươi năm sau, cả thế giới biết đến một nữ bác sĩ Việt Nam nhỏ bé nhưng mang trong mình trái tim lớn lao.

Đặng Thùy Trâm không phải là vị tướng chỉ huy những trận đánh vang dội, cũng không phải người cầm súng nơi tuyến đầu. Chị là một bác sĩ. Vũ khí của chị là chiếc ống nghe, băng gạc và lòng yêu thương con người.

Nhưng chính người con gái ấy đã viết nên một trong những câu chuyện đẹp nhất của thời hoa lửa.


I. Tuổi trẻ chọn con đường gian khó

5

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức có truyền thống ngành y.

Ngay từ nhỏ, chị đã ước mơ trở thành bác sĩ để cứu người.

Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, đất nước đang bước vào giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Khi nhiều người mong được ở lại hậu phương, Đặng Thùy Trâm đã tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi.

Đó là quyết định của một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi.

Là quyết định của lòng yêu nước.

Là quyết định của một trái tim không chấp nhận đứng ngoài khi Tổ quốc cần.


II. Người bác sĩ giữa bom đạn

5

Quảng Ngãi lúc ấy được gọi là vùng đất lửa.

Bom B52 rải xuống mỗi ngày.

Thuốc men thiếu thốn.

Bệnh xá chỉ là những căn hầm nhỏ dưới rừng.

Có hôm chị phải mổ cấp cứu liên tục hàng chục giờ.

Có hôm vừa băng bó cho thương binh thì máy bay địch ập tới.

Để bảo vệ bệnh nhân, chị cùng đồng đội khiêng từng cáng thương binh chạy xuyên rừng trong mưa bom.

Không ít lần, chính chị bị sốt rét, kiệt sức.

Nhưng chưa bao giờ chị từ bỏ người bệnh.

Trong mắt đồng đội, Đặng Thùy Trâm vừa là bác sĩ, vừa là người chị, người mẹ luôn mang đến niềm tin giữa chiến trường khốc liệt.


III. Cuốn nhật ký làm lay động thế giới

5

Mỗi tối sau những ca cấp cứu, chị lại mở cuốn sổ nhỏ.

Ở đó không có những chiến công.

Không có những lời ca ngợi bản thân.

Chỉ có nỗi nhớ mẹ.

Nỗi nhớ Hà Nội.

Những giọt nước mắt khi đồng đội hy sinh.

Những phút yếu lòng của một cô gái mới ngoài đôi mươi.

Nhưng trên tất cả là niềm tin mãnh liệt:

"Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố."

Những dòng chữ ấy được viết bằng nước mắt.

Bằng máu.

Và bằng cả tuổi xuân.


IV. Sự hy sinh bất tử

Ngày 22 tháng 6 năm 1970.

Trong một chuyến công tác, Đặng Thùy Trâm rơi vào trận phục kích.

Chị anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.

Sau trận đánh, người lính Mỹ Frederic Whitehurst thu giữ cuốn nhật ký của chị.

Theo quy định, tất cả tài liệu phải bị đốt.

Nhưng người phiên dịch Việt Nam đã nói:

"Đừng đốt cuốn sổ này, trong đó đã có lửa."

Nhờ câu nói ấy, cuốn nhật ký được giữ lại suốt 35 năm.

Năm 2005, cuốn nhật ký trở về Việt Nam.

Hàng triệu người đã khóc.

Không phải vì chiến tranh.

Mà vì họ nhìn thấy một trái tim quá đẹp.

Một tâm hồn Việt Nam quá nhân hậu.


V. Ngọn lửa truyền cho thế hệ hôm nay

4

Ngày nay, chúng ta lớn lên trong hòa bình.

Không còn nghe tiếng bom.

Không còn những ca mổ dưới hầm đất.

Nhưng ngọn lửa mà Đặng Thùy Trâm để lại vẫn cháy mãi.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.

Của trách nhiệm.

Của y đức.

Của sự tử tế.

Của khát vọng cống hiến.

Là sinh viên, chúng ta có thể không cần hy sinh như thế hệ cha anh.

Nhưng chúng ta có thể học tập thật tốt.

Sống trung thực.

Có trách nhiệm với cộng đồng.

Biết yêu thương con người.

Đó chính là cách tiếp nối ngọn lửa mà Đặng Thùy Trâm đã trao lại.


KẾT LUẬN

Có người sống rất lâu nhưng chỉ để lại một cái tên.

Có người chỉ sống 27 năm nhưng để lại một biểu tượng.

Đặng Thùy Trâm đã ra đi giữa tuổi thanh xuân đẹp nhất.

Nhưng chị chưa bao giờ rời khỏi trái tim của dân tộc Việt Nam.

Cuốn nhật ký của chị vẫn được đọc.

Những câu chuyện của chị vẫn được kể.

Tinh thần của chị vẫn truyền cảm hứng cho bao thế hệ.

Đặng Thùy Trâm chính là ngọn lửa không bao giờ tắt của thời hoa lửa.

Xin trân trọng cảm ơn!


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn