ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG DÒNG NHẬT KÝ CHÁY RỰC LỬA MIỀN TRUNG
Tại vùng đất lửa Đức Phổ, Quảng Ngãi, trong những năm tháng chống Mỹ ác liệt nhất, có một nữ bác sĩ trẻ quê Hà Nội đã để lại cho đời một kho báu vô giá: cuốn nhật ký đẫm máu và nước mắt, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, Thùy Trâm có thể chọn một cuộc sống bình yên tại thủ đô, nhưng chị đã xung phong vào chiến trường miền Trung gian khổ. Giữa rừng sâu, trong những bệnh xá dã chiến thiếu thốn đủ bề từ bông băng đến thuốc men, chị vừa là bác sĩ, vừa là chị, là mẹ của những chiến sĩ thương binh. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, chị ghi lại vào nhật ký những dòng chữ giàu cảm xúc. Đó không chỉ là những ca phẫu thuật dưới làn bom, mà là tâm tư của một trí thức trẻ yêu đời nhưng phải chứng kiến cái chết mỗi ngày.
Chị viết: "Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Những dòng nhật ký ấy chính là "Màu Hoa Lửa" trong tâm hồn. Có những lúc chị cô đơn giữa rừng già, có những lúc chị nhớ mẹ đến quay quắt, nhưng tình yêu dành cho bệnh nhân và lý tưởng giải phóng miền Nam đã giữ cho ngọn lửa trong chị không bao giờ tắt.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét dữ dội của quân Mỹ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi một mình cầm súng bảo vệ bệnh xá và các thương binh. Chị ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cuốn nhật ký của chị đã được một người lính Mỹ lưu giữ suốt 35 năm trước khi trở về với gia đình chị.
Khi cuốn nhật ký được công bố, cả thế giới đã phải ngả mũ trước tâm hồn cao đẹp của một nữ trí thức Việt Nam. Chị không chỉ cứu chữa vết thương trên da thịt cho đồng đội, mà bằng cái chết và những con chữ của mình, chị đã chữa lành và tiếp thêm sức mạnh cho tâm hồn của bao thế hệ. Đặng Thùy Trâm mãi là bông hoa rực rỡ, dù bị vùi lấp trong lửa đạn nhưng hương thơm của lý tưởng vẫn tỏa bay mãi mãi.



