ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ ĐI QUA LỬA
ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ ĐI QUA LỬA
Đặng Thùy Trâm sinh ra ở Hà Nội.
Bố mẹ đều là trí thức.
Cô học y khoa.
Một con đường tương lai rộng mở.
Nhưng khi chiến tranh ở miền Nam ngày càng khốc liệt, người bác sĩ trẻ đã rời Hà Nội để vào chiến trường.
Từ thủ đô đến Quảng Ngãi là một quãng đường rất xa trong những năm ấy.
Không phải chuyến đi trên máy bay vài giờ như hôm nay.
Đó là hành trình của những đoàn người vượt Trường Sơn.
Rừng.
Sốt rét.
Bom.
Những con đường có thể biến mất sau một trận oanh tạc.
Đặng Thùy Trâm đến Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Cô làm bác sĩ tại một bệnh xá trong vùng chiến tranh.
Những bệnh nhân của cô phần lớn là thương binh.
Có người mất máu.
Có người bị mảnh bom.
Có người vừa được cáng từ chiến trường về.
Thuốc thiếu.
Dụng cụ thiếu.
Điện không có.
Nhưng người bác sĩ vẫn phải cứu người.
Giữa những ngày ấy, Thùy Trâm viết nhật ký.
Cô viết về đồng đội.
Về nỗi nhớ Hà Nội.
Về mẹ.
Về những rung động của một người trẻ.
Về lý tưởng.
Và cả những phút yếu lòng.
Chính điều đó khiến những trang viết của cô đặc biệt.
Người anh hùng trong nhật ký không phải một người lúc nào cũng mạnh mẽ.
Đó là một cô gái biết khóc.
Biết nhớ.
Biết cô đơn.
Nhưng sáng hôm sau vẫn đứng dậy chữa thương cho đồng đội.
Dũng cảm đôi khi không phải không bao giờ yếu đuối.
Dũng cảm là sau những phút yếu đuối, con người vẫn tiếp tục con đường đã lựa chọn.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh tại Quảng Ngãi trong một cuộc đụng độ với lực lượng Mỹ.
Hai mươi bảy tuổi.
Những trang nhật ký của cô tưởng như cũng sẽ mất.
Nhưng một người lính Mỹ đã giữ lại chúng thay vì đốt đi.
Nhiều thập kỷ sau, cuốn nhật ký trở về với gia đình Đặng Thùy Trâm.
Khi được xuất bản, hàng triệu độc giả đọc những dòng chữ của một cô gái đã chết hơn ba mươi năm trước.
Đó là một cuộc trở về kỳ lạ.
Thùy Trâm không trở về bằng bước chân.
Cô trở về bằng chữ.
Người mẹ đã già đọc lại lời con gái.
Những người trẻ sinh ra sau chiến tranh đọc về một người gần bằng tuổi mình.
Bỗng nhiên lịch sử không còn xa.
Chiến tranh không còn chỉ là con số.
Nó có một giọng nói.
Một người con gái gọi mẹ.
Một bác sĩ lo lắng cho bệnh nhân.
Một người trẻ khát khao yêu và được yêu.
Điều khiến người đọc đau không chỉ là Thùy Trâm đã hy sinh.
Mà là cô đã yêu cuộc sống đến thế.
Cô muốn sống.
Muốn trở về Hà Nội.
Muốn gặp gia đình.
Nhưng cô vẫn ở lại nơi chiến trường cần bác sĩ.
Hôm nay, những sinh viên y khoa học dưới ánh đèn.
Bệnh viện có máy móc hiện đại.
Những bác sĩ trẻ bước qua hành lang trắng.
Có thể trong số họ có người đã từng đọc “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”.
Một cuốn sách nhỏ nối hai thế hệ.
Nhắc rằng áo blouse trắng có thể được mặc ở những nơi bình yên.
Nhưng cũng từng có những bác sĩ mặc nó giữa bom đạn.
Đặng Thùy Trâm nằm xuống ở tuổi hai mươi bảy.
Nhưng cuốn nhật ký khiến cô tiếp tục trò chuyện với những người chưa từng gặp mình.
Đó có lẽ là điều kỳ diệu của ký ức.
Bom đạn có thể kết thúc một cuộc đời.
Nhưng không thể tiêu diệt một tiếng nói nếu tiếng nói ấy được viết bằng tình yêu đủ lớn.



