Đặng Thùy Trâm – Những trang nhật ký giữa chiến trường
Câu chuyện tập trung vào quyết định chuyển phương án tác chiến từ “đánh nhanh, giải quyết nhanh” sang “đánh chắc, tiến chắc” trước trận Điện Biên Phủ. Đằng sau quyết định ấy là những giờ phút cân não, trách nhiệm nặng nề và sự cân nhắc sinh mạng của hàng vạn người lính.
Đặng Thùy Trâm là một nữ bác sĩ trẻ. Sau khi tốt nghiệp ngành y, chị tình nguyện rời miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Năm 1967, chị vào công tác tại Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Ở chiến trường, công việc của một bác sĩ không chỉ là chữa bệnh trong điều kiện thiếu thốn. Đó còn là những đêm thức trắng, những ca cấp cứu giữa bom đạn và những thương binh được đưa về từ chiến trường.
Đặng Thùy Trâm đã ghi lại những suy nghĩ của mình trong nhật ký.
Những trang viết ấy không chỉ có chiến tranh.
Ở đó có nỗi nhớ gia đình, có tình yêu thương dành cho đồng đội, có những phút yếu lòng và cả những lần tự động viên mình phải tiếp tục.
Chị là một người trẻ, vì vậy chị cũng có những cảm xúc rất đời thường.
Nhưng chiến tranh buộc chị phải trưởng thành nhanh hơn.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang trên đường công tác.
Chị mới 27 tuổi.
Hai cuốn nhật ký của chị sau đó được giữ lại và nhiều năm sau mới trở về Việt Nam.
Những trang nhật ký khiến nhiều thế hệ độc giả xúc động bởi chúng cho thấy một góc rất con người của chiến tranh.
Phía sau những con số về trận đánh, phía sau những bản đồ và chiến dịch là những con người biết nhớ, biết yêu, biết sợ hãi nhưng vẫn lựa chọn tiến về phía trước.
Đặng Thùy Trâm đã không sống đến ngày đất nước thống nhất.
Nhưng những dòng chữ chị để lại đã giúp các thế hệ sau hiểu hơn về một thế hệ trẻ đã sống, yêu thương và hy sinh như thế nào trong những năm tháng chiến tranh.



