ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Giữa chiến tranh, có những người cầm súng để bảo vệ sự sống. Cũng có những người cầm kim tiêm, băng gạc và niềm tin để giành lại sự sống từ tay tử thần.
Năm 1966, một nữ bác sĩ trẻ rời miền Bắc để vào chiến trường miền Nam.
Tên chị là Đặng Thùy Trâm.
Khi ấy, chị còn rất trẻ.
Phía trước là Quảng Ngãi – một chiến trường ác liệt, nơi mỗi ngày đều có những thương binh được đưa về từ các trận đánh.
Tháng 3/1967, Đặng Thùy Trâm đến Đức Phổ và được phân công phụ trách một bệnh xá.
Bệnh xá giữa chiến trường không giống một bệnh viện bình thường.
Không có đầy đủ thuốc men.
Không có những phòng bệnh an toàn.
Không có sự bình yên của một thành phố.
Có những lúc bom đạn đến rất gần.
Nhưng thương binh vẫn phải được cứu chữa.
Người dân vẫn cần được chăm sóc.
Và người bác sĩ trẻ vẫn phải làm công việc của mình.
Đặng Thùy Trâm đã sống những ngày như thế.
Chị viết nhật ký.
Trong những trang giấy nhỏ giữa chiến trường, chị ghi lại công việc, đồng đội, những người bị thương, những mất mát và cả những rung động rất đời thường của một người phụ nữ trẻ.
Những trang viết ấy cho thấy phía sau hình ảnh một bác sĩ nơi chiến trường vẫn là một con người biết yêu thương, biết đau trước mất mát và biết khát khao hòa bình.
Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh trong một chuyến công tác.
Chị chưa kịp trở về.
Chưa kịp sống những năm tháng hòa bình mà thế hệ của mình hằng mong ước.
Chưa kịp có một cuộc đời bình thường sau chiến tranh.
Nhưng những trang nhật ký của chị đã không biến mất.
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được tìm thấy và trở về với đất nước.
Nhiều năm sau nữa, hàng triệu độc giả đọc những dòng chữ của người nữ bác sĩ trẻ và nhận ra một điều rất giản dị:
Chiến tranh không chỉ có những trận đánh. Chiến tranh còn có những con người với tuổi trẻ, ước mơ, tình yêu và những nỗi đau rất đỗi con người.
Đặng Thùy Trâm đã không sống đến ngày đất nước thống nhất.
Nhưng những trang nhật ký của chị đã đi qua chiến tranh để đến với những thế hệ sinh ra trong hòa bình.
Và mỗi lần đọc lại, người ta càng hiểu hơn giá trị của hai chữ hòa bình.
Bởi hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có.
Đằng sau hai chữ ấy là tuổi trẻ của biết bao người đã gửi lại nơi chiến trường.
Trong số họ có một nữ bác sĩ tên Đặng Thùy Trâm – người đã để lại cho hậu thế không chỉ một cuốn nhật ký, mà còn một lời nhắc nhở: hãy biết trân trọng cuộc sống bình yên mà mình đang có.
Nguồn tư liệu tham khảo
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia; các tư liệu chính thống về bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và cuốn nhật ký của chị.



