ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG TRANG NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, nữ bác sĩ trẻ có thể ở lại miền Bắc công tác. Nhưng chị lựa chọn một con đường khác: tình nguyện vào chiến trường miền Nam.

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, nữ bác sĩ trẻ có thể ở lại miền Bắc công tác. Nhưng chị lựa chọn một con đường khác: tình nguyện vào chiến trường miền Nam.
Sau nhiều tháng vượt Trường Sơn, chị tới chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi và phụ trách một bệnh xá của lực lượng cách mạng. Bệnh viện giữa chiến trường không có những căn phòng trắng sạch. Phòng mổ có thể chỉ là căn hầm, ánh sáng nhiều khi là ngọn đèn nhỏ, thuốc men thiếu thốn và bên ngoài là bom đạn.
Đặng Thùy Trâm vừa là bác sĩ, vừa là người chị của những chiến sĩ trẻ. Chị chữa vết thương, chăm sóc bệnh binh và nhiều lần cùng đồng đội di chuyển bệnh xá để tránh những cuộc càn quét.
Những đêm hiếm hoi yên tiếng súng, chị viết nhật ký. Trong đó có nỗi nhớ Hà Nội, nhớ mẹ, nhớ gia đình; có những trăn trở của một cô gái tuổi đôi mươi; nhưng trên tất cả là tình yêu với đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác tại Đức Phổ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi. Những cuốn nhật ký của chị được một người lính phía bên kia chiến tuyến giữ lại thay vì đốt bỏ. Hơn ba mươi năm sau, những trang nhật ký ấy trở về với gia đình và được xuất bản.
Đặng Thùy Trâm không trở về Hà Nội, nhưng những trang nhật ký của chị đã trở về. Qua đó, người đọc hôm nay hiểu rằng phía sau hai chữ “liệt sĩ” từng là những con người rất trẻ – cũng biết yêu, biết nhớ, biết mơ ước – nhưng đã lựa chọn đặt ước mơ riêng của mình sau tương lai của đất nước.



