Đặng Thùy Trâm – những trang nhật ký không bao giờ khép lại
Đặng Thùy Trâm – những trang nhật ký không bao giờ khép lại
ó một cuốn nhật ký đã vượt qua chiến tranh, vượt qua bom đạn và thời gian để trở về với đất nước.
Đó là cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm – nữ bác sĩ đã hy sinh tại chiến trường Quảng Ngãi.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Là một bác sĩ trẻ, chị hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống bình yên nơi hậu phương.
Nhưng chị đã chọn lên đường.
Năm 1967, chị vào chiến trường Quảng Ngãi công tác tại một bệnh xá Đức Phổ.
Nơi chị làm việc không phải là một bệnh viện đầy đủ tiện nghi.
Đó là một bệnh xá giữa rừng.
Thiếu thuốc.
Thiếu lương thực.
Thiếu phương tiện.
Và trên đầu luôn có thể xuất hiện máy bay địch.
Nhưng với người bác sĩ trẻ, thương binh nào cũng cần được cứu chữa.
Những đêm dài, chị thức bên thương binh. Có người bị thương rất nặng. Có người không thể qua khỏi.
Mỗi lần một người lính hy sinh, trong lòng người bác sĩ ấy lại có một nỗi đau.
Chị ghi lại những cảm xúc ấy trong nhật ký.
Những trang nhật ký không chỉ có chiến tranh.
Ở đó có tình yêu thương.
Có nỗi nhớ gia đình.
Có những lúc yếu lòng.
Có cả những suy nghĩ rất đời thường của một cô gái trẻ.
Chính điều đó khiến hình ảnh Đặng Thùy Trâm trở nên gần gũi đến lạ thường.
Chị không phải một con người không biết sợ.
Chị cũng có những phút giây đau đớn.
Nhưng chị đã vượt qua tất cả để tiếp tục làm nhiệm vụ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm hy sinh.
Chị mới 27 tuổi.
Sau khi chị mất, cuốn nhật ký rơi vào tay một người lính Mỹ.
Điều kỳ lạ là người lính ấy đã không đốt nó.
Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được tìm cách trao trả về Việt Nam.
Những trang giấy đã trở về với gia đình.
Và rồi trở thành cuốn sách được hàng triệu người đọc.
Người bác sĩ trẻ đã hy sinh.
Nhưng tiếng nói của chị vẫn còn đó.
Qua từng trang nhật ký, thế hệ sau hiểu thêm rằng những người hy sinh trong chiến tranh cũng từng là những người trẻ có ước mơ, có tình yêu, có nỗi nhớ và có những phút giây rất đỗi con người.
Chính vì vậy, sự hy sinh của họ càng trở nên lớn lao.
Đặng Thùy Trâm không chỉ để lại một cuốn nhật ký. Chị để lại câu hỏi cho thế hệ hôm nay: Khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ của chúng ta sẽ được sử dụng như thế nào?



