Đặng Tính – Người bấm nút giữa bầu trời Hà Nội
Đặng Tính – Người bấm nút giữa bầu trời Hà Nội
Đêm 20/12/1972, Hà Nội lại chìm trong tiếng còi báo động.
Trên bầu trời, những tốp máy bay Mỹ tiếp tục tiến vào. Dưới mặt đất, các trận địa phòng không được đặt trong trạng thái chiến đấu cao nhất.
Tại Tiểu đoàn 77, Trung đoàn 257, các chiến sĩ tên lửa căng mắt theo dõi những tín hiệu trên màn hình.
Trong kíp chiến đấu có Đặng Tính, sĩ quan điều khiển tên lửa.
Nhiệm vụ của ông là cùng đồng đội phát hiện, phân biệt và bám sát mục tiêu giữa một bầu trời đầy nhiễu điện tử.
Một chiến sĩ báo cáo:
— Mục tiêu đang vào!
Trên màn hình xuất hiện rất nhiều tín hiệu.
Máy bay thật và tín hiệu nhiễu đan xen.
Đó chính là một trong những thủ đoạn nguy hiểm của đối phương: gây nhiễu để làm cho radar khó phát hiện mục tiêu.
Nhưng những người lính tên lửa đã nghiên cứu kỹ đặc điểm của B-52.
Họ bình tĩnh phân tích từng tín hiệu.
Đặng Tính tập trung cao độ.
Ông hiểu rằng chỉ một quyết định sai có thể khiến quả đạn đi lệch mục tiêu.
Các chiến sĩ tiếp tục điều chỉnh.
Vạch nhiễu. Tìm mục tiêu.
Cuối cùng, tín hiệu mục tiêu được xác định.
B-52 đã nằm trong tầm đánh.
Đặng Tính nhận lệnh.
Ông thực hiện thao tác cuối cùng.
Nút phóng được bấm.
Quả tên lửa rời bệ, lao vút lên bầu trời đêm.
Tất cả mọi người trong kíp chiến đấu nín thở theo dõi.
Vài giây sau, trên bầu trời xuất hiện một quầng lửa lớn.
Chiếc B-52 bị bắn rơi tại chỗ.
Tin chiến thắng nhanh chóng được truyền đi.
Một chiếc B-52 đã rơi xuống khu vực Định Công, Hà Nội.
Trong căn phòng điều khiển, những người lính vừa trải qua những giây phút căng thẳng nhất.
Nhưng họ không có thời gian để ăn mừng lâu.
Trên bầu trời vẫn còn máy bay địch.
Cuộc chiến tiếp tục.
Đặng Tính và đồng đội lại trở về với màn hình radar.
Lại tiếp tục tìm kiếm những tín hiệu giữa vô số nhiễu điện tử.
Đó là công việc đòi hỏi sự chính xác, bình tĩnh và phối hợp tuyệt đối.
Những người lính tên lửa hiểu rằng muốn đánh được B-52 không chỉ cần lòng dũng cảm.
Họ phải nắm vững kỹ thuật, hiểu rõ đối phương và biết cách tìm ra mục tiêu thật giữa những tín hiệu giả.
Nghệ thuật ấy về sau được những người lính gọi bằng một cách rất giản dị:
“Vạch nhiễu tìm thù.”
Những ngày cuối năm 1972 tiếp tục trôi qua trong tiếng bom.
Các trận địa tên lửa phải liên tục chiến đấu.
Nhưng những chiến sĩ như Đặng Tính vẫn kiên trì bám trận địa.
Mỗi lần màn hình xuất hiện tín hiệu mới, họ lại bắt đầu một cuộc đấu trí.
Đó là cuộc đấu trí giữa con người và máy móc, giữa kỹ thuật và kỹ thuật, giữa sự bình tĩnh của người lính với sức mạnh của một lực lượng không quân hiện đại.
Sau chiến tranh, Đặng Tính được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Những gì ông và đồng đội làm được trong 12 ngày đêm cuối năm 1972 trở thành một phần quan trọng trong lịch sử “Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không”.
Bài học
Câu chuyện về Đặng Tính cho thấy chiến thắng không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần trí tuệ, kiến thức, sự chính xác và tinh thần đồng đội.
Những người lính tên lửa đã biến một trận chiến đầy khó khăn thành cuộc đấu trí quyết liệt trên bầu trời.
Câu chuyện “vạch nhiễu tìm thù” nhắc thế hệ trẻ rằng khi đứng trước thử thách, chúng ta cần bình tĩnh quan sát, học hỏi, tìm ra bản chất của vấn đề và kiên trì thực hiện mục tiêu.



