Đặng Tính: Người Chính ủy đi vào nơi gian khổ nhất
Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Đặng Tính (1920–1973) là một cán bộ quân đội trưởng thành qua nhiều cuộc chiến đấu và là Chính ủy Bộ đội Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2015.
Điểm đặc biệt ở Đặng Tính là ông không chỉ chỉ huy từ sở chỉ huy. Ông có thói quen đi xuống tận những nơi khó khăn, ác liệt nhất, trực tiếp nắm tình hình và tìm cách tháo gỡ những vấn đề mà bộ đội Trường Sơn đang phải đối mặt.
“Nơi nào khó khăn, phải đến tận nơi”
Trường Sơn những năm ấy là một chiến trường đặc biệt.
Đường vận tải liên tục bị máy bay đánh phá.
Cầu bị đánh sập.
Đường bị bom cày nát.
Những trọng điểm như đường 20 Quyết Thắng trở thành những nơi có mật độ bom đạn cực kỳ khủng khiếp. Có thời điểm, riêng tháng 11/1969, đối phương sử dụng B-52 kết hợp máy bay cường kích đánh phá liên tục suốt 15 ngày đêm.
Trong hoàn cảnh ấy, Đặng Tính không muốn chỉ nghe báo cáo.
Ông trực tiếp xuống các trọng điểm, gặp cán bộ, chiến sĩ, xem đường sá, quan sát những vị trí bị đánh phá và tìm cách tổ chức lực lượng để bảo đảm giao thông.
Bởi với ông, muốn hiểu được một con đường đang gặp vấn đề gì thì phải đứng ngay trên con đường đó.
Giữ đường cũng là giữ chiến trường
Điều quan trọng nhất của Bộ đội Trường Sơn là bảo đảm tuyến chi viện chiến lược không bị đứt.
Một cây cầu bị đánh sập phải sửa.
Một đoạn đường bị bom phá phải nhanh chóng khắc phục.
Một trọng điểm bị phong tỏa phải tìm cách vượt qua.
Đặng Tính cùng tập thể lãnh đạo Bộ đội Trường Sơn tập trung tổ chức lực lượng, phát huy sáng kiến để vừa chiến đấu, vừa mở đường, vừa vận chuyển người và hàng hóa.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đường Trường Sơn vì thế không đơn thuần là một con đường.
Nó trở thành một hệ thống vận tải khổng lồ, với bộ đội công binh, vận tải, thông tin, xăng dầu, pháo binh, thanh niên xung phong và nhiều lực lượng khác cùng phối hợp.
Những người như Đặng Tính có nhiệm vụ giữ cho tất cả những lực lượng ấy hoạt động như một thể thống nhất.
Người Chính ủy giữa những người lính
Điều đáng nhớ ở Đặng Tính không chỉ là chức vụ.
Ông là Chính ủy, tức người phụ trách công tác Đảng, công tác chính trị trong đơn vị.
Vì vậy, bên cạnh việc tổ chức và chỉ đạo, ông còn phải chăm lo đến tinh thần, ý chí và niềm tin của bộ đội.
Ở một chiến trường mà mỗi ngày đều có người hy sinh, việc giữ vững tinh thần chiến đấu không kém phần quan trọng so với việc giữ đường.
Ông đi đến những nơi ác liệt nhất để bộ đội biết rằng:
Người chỉ huy không đứng ở phía sau họ.
Người chỉ huy đang cùng họ đối mặt với gian khổ.
Người nằm lại trên tuyến đường mình từng bảo vệ
Năm 1973, trong khi đang làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn, Đặng Tính hy sinh.
Ông ra đi khi cuộc kháng chiến vẫn chưa kết thúc.
Người Chính ủy từng đi qua những trọng điểm ác liệt nhất của Trường Sơn đã không kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất.
Năm 2015, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân để ghi nhận những đóng góp đặc biệt xuất sắc trong sự nghiệp kháng chiến.
Câu chuyện của Đặng Tính có một điểm rất khác với những người anh hùng mà mày đã làm trước đó.
Ông không nổi tiếng bởi một khoảnh khắc duy nhất.
Chiến công của ông nằm trong cả một hệ thống.
Ông hiểu rằng muốn một đoàn xe đi được thì đường phải thông.
Muốn đường thông thì công binh phải làm việc.
Muốn công binh hoàn thành nhiệm vụ thì phải có người chỉ huy.
Muốn người lính tiếp tục bám đường giữa bom đạn thì phải có niềm tin và ý chí.
Và vì thế, người Chính ủy cũng phải đi vào nơi gian khổ nhất để hiểu người lính của mình.
“Người chỉ huy chân chính không chỉ biết ra mệnh lệnh, mà còn phải biết đứng ở nơi người lính của mình đang đứng.”
Đặng Tính – người Chính ủy của Bộ đội Trường Sơn, đã dành những năm tháng cuối cùng của cuộc đời để cùng những người lính giữ cho con đường huyết mạch giữa Trường Sơn không bị khuất phục bởi bom đạn.
Có những người anh hùng được nhớ đến bởi một trận đánh.
Có những người được nhớ đến bởi một hành động.
Còn Đặng Tính được nhớ đến bởi cả một con đường – con đường mà ông đã cùng hàng vạn người lính giữ cho thông suốt giữa những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.



