Hoàng Ngọc Báo
Ở xóm Phương Nam 3, xã Phú Lạc, có một người lính đã gửi trọn tuổi thanh xuân của mình nơi biên giới phía Bắc – ông Hoàng Ngọc Báo, sinh năm 1959.
““TUỔI MƯỜI CHÍN NƠI BIÊN CƯƠNG”
Ở xóm Phương Nam 3, xã Phú Lạc, có một người lính đã gửi trọn tuổi thanh xuân của mình nơi biên giới phía Bắc – ông Hoàng Ngọc Báo, sinh năm 1959.
Năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang gắn bó với mái trường, gia đình, ông đã khoác lên mình màu áo lính, mang theo một nhiệm vụ thiêng liêng: bảo vệ biên cương của Tổ quốc.
Rời quê hương Phú Lạc yên bình, ông bước vào một môi trường hoàn toàn khác. Những ngày huấn luyện gian khổ, những bài tập nghiêm khắc đã rèn luyện cho người lính trẻ sự kiên cường và ý chí vững vàng.
Không lâu sau, ông được điều động lên chiến trường biên giới phía Bắc. Nơi ấy là núi rừng hiểm trở, là những ngày rét buốt cắt da, là những con đường dốc cao trơn trượt. Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng thiếu thốn, nhưng điều khiến họ luôn phải căng mình chính là nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Có những đêm dài, gió lạnh thổi qua rừng núi, ông cùng đồng đội vẫn lặng lẽ canh gác. Ánh mắt luôn hướng về phía trước, nơi đường biên giới trải dài giữa núi rừng. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu: phía sau mình là quê hương, là gia đình, là bình yên của biết bao người dân.
Có những lúc căng thẳng, có những thời điểm đối mặt với nguy hiểm, nhưng người lính trẻ Hoàng Ngọc Báo chưa từng nghĩ đến việc lùi bước. Bởi với ông, được đứng nơi tuyến đầu đã là một niềm tự hào lớn lao.
Bốn năm trong quân ngũ (1978–1982) là bốn năm tuổi trẻ đầy thử thách. Đó là những tháng ngày gian khổ, nhưng cũng là quãng thời gian đẹp nhất – khi ông được sống có lý tưởng, có trách nhiệm và có đồng đội bên cạnh.
Tháng 8 năm 1982, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Rời xa biên giới, nhưng những ký ức về một thời “đứng gác nơi địa đầu Tổ quốc” vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông.
Ông không kể nhiều về những khó khăn, gian khổ. Nhưng trong từng câu chuyện, người nghe vẫn cảm nhận được niềm tự hào lặng lẽ – niềm tự hào của một người lính đã đi qua những năm tháng không thể nào quên.
Câu chuyện về ông Hoàng Ngọc Báo là câu chuyện của biết bao người lính trẻ năm xưa – những con người đã dám rời bỏ tuổi thanh xuân yên bình để đến với nơi gian khó nhất, chỉ với một niềm tin giản dị:
Giữ vững biên cương – giữ vững bình yên cho Tổ quốc.



