Đặng Văn Khoa – ký ức chiến trường Phú Yên 1969
Bác Đặng Văn Khoa – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chính quê hương mình vào năm 1969 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày tháng mà từng con đường, từng bờ ruộng quen thuộc bỗng trở thành chiến trường.
Bác Đặng Văn Khoa – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chính quê hương mình vào năm 1969 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày tháng mà từng con đường, từng bờ ruộng quen thuộc bỗng trở thành chiến trường.
Bác kể, chiến đấu trên mảnh đất mình sinh ra mang lại một cảm giác rất đặc biệt – vừa gần gũi, vừa nặng nề:
“Chiến đấu ngay trên quê mình… cảm giác khác lắm. Chỗ nào cũng quen, nhưng lại không còn bình yên như trước.”
Những con đường từng gắn với tuổi thơ nay trở thành tuyến vận chuyển quan trọng. Đơn vị của bác được giao nhiệm vụ bảo vệ một đoạn đường tuy nhỏ, nhưng có ý nghĩa lớn đối với toàn khu vực.
“Đường không dài, cũng không rộng… nhưng nếu bị cắt thì ảnh hưởng rất nhiều đến phía sau.”
Chính vì vậy, nhiệm vụ giữ đường trở nên đặc biệt quan trọng. Những ngày bám trụ tại đó là chuỗi thời gian căng thẳng kéo dài, nơi mỗi người lính luôn phải giữ cho mình sự cảnh giác cao nhất.
“Nghe một tiếng động nhỏ thôi cũng phải chú ý. Không biết là gió, là động vật… hay là dấu hiệu nguy hiểm.”
Không có những trận đánh lớn liên tục, nhưng áp lực lại đến từ sự im lặng và những nguy cơ tiềm ẩn. Ban ngày quan sát, ban đêm thay nhau trực gác, không lúc nào được phép chủ quan.
Có những lúc đứng giữa con đường quen thuộc, bác chợt nhớ về những ngày bình yên trước đó – khi nơi đây chỉ có tiếng người qua lại, không có khói súng hay nỗi lo thường trực.
Nhưng rồi thực tại kéo bác trở lại với nhiệm vụ.
“Lúc đó không nghĩ nhiều… chỉ biết phải giữ bằng được con đường này.”
Sau nhiều ngày bám trụ, đơn vị của bác vẫn giữ vững được tuyến đường. Không phải là một chiến công lớn được nhắc tên, nhưng lại là một phần quan trọng góp vào sự ổn định chung.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, bác Khoa trầm ngâm:
“Giữ được con đường… cũng là giữ được hy vọng.”
Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc – bởi trong chiến tranh, mỗi con đường được giữ vững không chỉ là sự thông suốt về hậu cần, mà còn là niềm tin, là hy vọng được nối dài.
Câu chuyện của bác Đặng Văn Khoa là hình ảnh của những người lính lặng lẽ bám trụ – nơi mà nhiệm vụ không



