Đảng viên thương binh “tàn nhưng không phế”
Tôi luôn tin tưởng rằng: Cựu chiến binh (CBB) là những người đã đi qua chiến tranh khốc liệt, được tôi luyện, rèn dũa để có ý chí, nghị lực vượt qua thử thách dành chiến thắng trước mọi kẻ thù. Trở về thời bình dù là thương binh, bệnh binh hoặc gặp hoàn cảnh khó khăn họ vẫn có đủ bản lĩnh, niềm tin và sức mạnh vươn lên chiến thắng bệnh tật, chiến thắng nghèo đói như những người anh hùng từ chiến trận trở về. Anh Lương Đình Đại ở thôn Phú Vang, xã Bình Kiến, thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên là một
Đến thăm nhà thương binh Lương Đình Đại
Chúng tôi đến thăm anh tại nhà riêng ở thôn Phú Vang, xã Bình Kiến, thành phố Tuy Hòa. Nhà cách giao lộ Quốc lộ AH1 và đường Nguyễn Tất Thành chừng 400m về hướng Bắc. Nhà và quán ăn Nam Phương do anh làm chủ kề nhau, phía đông quốc lộ AH1. Đã quá trưa cuối tháng 5, đất miền Trung cháy khét nhưng quán ăn vẫn khá đông khách. Thấy chúng tôi đến, anh tập tễnh bước lại, nở nụ cười tươi, mời chúng tôi vào quán.
Tôi mở kính màu, khẩu trang hỏi:
– Anh không nhận ra em sao?
Anh nhìn kỹ rồi nói to lên:
– Ôi trời thằng em. Mày đi đâu mất dạng mấy năm nay?
Nói rồi anh ôm chầm lấy tôi đầy xúc động. Tôi giới thiệu với anh người đi cùng là bác sĩ Nhân, một thầy thuốc ưu tú. Anh hồ hởi mời hai chúng tôi ngồi, gọi người lấy bánh, trái cây rồi tự tay pha trà rót nước mời khách, cử chỉ thật thân thiện. Câu chuyện hàn huyên giữa chúng tôi với người thương binh rất thân thiện kéo dài ra…
Lương Đình Đại, sinh ra và lớn lên trong một gia đình, quê hương có truyền thống cách mạng, giàu lòng yêu nước, ở gần Ngã ba Đồng Lộc. Tháng 8/1969, vừa tròn 18 tuổi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh gác bút nghiên lên đường đi đánh Mỹ. Ở Sư đoàn 320, anh đã tham gia chiến đấu nhiều trận ở Tây Nguyên đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra; tháng 3/1978 với cương vị thượng úy, đại đội trưởng, khi đang chỉ huy chiến đấu ở biên giới Tây Ninh anh bị thương nặng, với thương tật vĩnh viễn 3/4. Anh được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Hai, Huy chương Giải phóng, Huy chương Vì nghĩa vụ Quốc tế…
Trở về với quê hương, là thương binh anh vẫn tích cực tham gia công tác ở địa phương, làm Phó Bí thư Đoàn xã, đến năm 1983 xây dựng gia đình. Năm 1984 anh đưa vợ và đứa con mới 8 tháng tuổi vào Phú Yên để sinh sống.
– Cuộc sống của anh chị ngày đó khổ hết biết nói! Anh tâm sự.
Chọn đất Phú Yên làm quê hương mới, hai anh chị mua mảnh đất bỏ hoang toàn gai bàn chải và rác thải, dựng mái nhà tôn, vách cây ở tạm. Anh chị mưu sinh bằng đủ nghề: Trồng rau, nuôi lợn, gà, nấu rượu, làm song mây, bóc hạt điều, nhặt phân bò khô… không kể việc gì, miễn là có tiền, hợp pháp thì làm. Công việc nặng nhọc, vất vả là thế, nhiều lúc vết thương cũ tái phát, những cơn đau quằn quại dày vò nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đựng vượt qua, không hề rên la để vợ con bớt phần lo lắng.
Năm 1986, anh tham gia cấp ủy và làm bí thư chi bộ thôn Phú Vang, Đảng ủy viên 10 năm, đại biểu Hội đồng Nhân dân xã Bình Kiến khóa V. Những chức trách được tín nhiệm bầu, phân công đảm nhiệm anh điều hoàn thành xuất sắc và được tặng 4 Bằng khen, nhiều phần thưởng khác.
Câu chuyện đang rôm rã thì có đoàn cán bộ xã và thôn đến thăm gia đình anh chị nhân dịp “Kỷ niệm 60 năm Ngày mở đường Hồ Chí Minh – Ngày truyền thống Bộ đội Trường Sơn”, không hẹn mà gặp, có thêm người không khí buổi nói chuyện càng thêm phần sôi nổi.



