Cựu chiến binh

Dành trọn cả thanh xuân - CCB Đỗ Văn Phúc

Đã 50 năm ngày đất nước thống nhất, nhưng với những người cựu chiến binh (CCB), những ký ức của một thời đạn lửa, những câu chuyện về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ” và cả những trận đánh lịch sử vẫn chưa bao giờ quên. Họ đã xông pha nơi trận mạc, sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để bảo vệ đất nước. Nhờ tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" ấy mà nền độc lập tự do của dân tộc được bảo vệ; từng tấc đất, vùng biển, khoảng trời của Tổ quốc ta được giữ gìn toàn vẹn chủ quyền. Trong những tra

Quảng Ninh10/03/2026Nguyễn Thành Công (Phòng PC06)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi tỉnh Quảng Ninh được thành lập (tháng 10/1963), công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội đang trên đà phát triển thì cùng với miền Bắc, quân và dân Quảng Ninh phải bước vào một giai đoạn mới. Giai đoạn 1964-1968, bị thất bại liên tiếp trong chiến lược “Chiến tranh đặc biệt” ở miền Nam, đế quốc Mỹ liên tục tung nhiều toán biệt kích ra miền Bắc phá hoại sự nghiệp xây dựng CNXH của ta; đồng thời huy động nhiều máy bay, tàu chiến xâm phạm vùng trời, vùng biển, đánh phá miền Bắc nước ta, hòng gây áp lực, ngăn chặn sự chi viện của hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam. Quân và dân Vùng mỏ ra sức thi đua, dốc sức người, sức của chi viện, cùng cả nước giải phóng miền Nam. Trong đó, có hàng chục ngàn thanh niên Quảng Ninh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Với họ, được vào chiến trường miền Nam là một niềm vinh dự thật lớn lao.

"Đừng hỏi đất nước đã làm gì cho chúng ta mà hãy hỏi mình đã làm gì cho đất nước" - Đó là hành trang, là lý tưởng mà lớp thanh niên của Quảng Ninh ngày ấy mang theo trên mỗi bước đường hành quân và chiến đấu. Với họ, vinh quang nhất của tuổi trẻ chính là khát vọng cống hiến, chiến đấu, bất chấp khó khăn, gian khổ để hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh thiêng liêng bảo vệ và thống nhất non sông.

Ở cái tuổi 83, CCB Đỗ Văn Phúc, khu 1, phường Cao Xanh, TP Hạ Long vẫn còn vẹn nguyên kí ức của những ngày đầu xa quê hương, xa gia đình và xa người mẹ già lên đường nhập ngũ với hành trang là lời thề “phải hoàn thành nhiệm vụ mới được trở về”.

Ông kể: Những năm 60 của thế kỷ trước, hòa trong khí thế hừng hực xung phong ra trận của thanh niên cả nước và TX Hòn Gai, tôi khi ấy là chàng thanh niên 21 tuổi đang là công nhân khảo sát địa chất của ty kiến trúc cũng hăng hái, sục sôi, quyết tâm lên đường bảo vệ Tổ quốc. Năm 1964 khi có đợt tuyển quân chi viện cho chiến trường miền Nam, tôi vô cùng háo hức. Khi đó, tôi là con trai độc nhất, ba chị gái đã đi lấy chồng, gia đình chỉ còn mẹ già. Song với ý chí quyết tâm lên đường, tôi đã vinh dự là một trong những thanh niên của TX Hòn Gai lên đường năm ấy nhập ngũ, được biên chế vào Sư đoàn 351, đơn vị pháo binh, đóng tại chiến trường Trị Thiên Huế (nay là TP Huế).

Thực hiện chỉ thị của T.Ư Đảng, căn cứ vào tình hình thực tế của tỉnh, Đảng bộ Quảng Ninh đã đề ra nhiệm vụ cấp bách cho quân dân trong tỉnh lúc này là: Cùng việc khôi phục và phát triển kinh tế, văn hoá, xã hội; phải ra sức chi viện cho tiền tuyến, góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc. Nhiệm vụ quan trọng trước mắt là tiếp tục tăng cường giáo dục tư tưởng cho cán bộ, đảng viên và nhân dân thấy rõ việc chi viện cho miền Nam là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người; là niềm tự hào, trách nhiệm lớn lao của hậu phương lớn đối với tiền tuyến lớn. Đầu năm 1973, tỉnh tiếp tục bắt tay vào công tác tuyển quân. Các đoàn thể quần chúng, các ban, ngành và gia đình tích cực tham gia giáo dục, động viên thanh niên nhập ngũ. Trong hai năm (1972-1973), Quảng Ninh thực hiện 5 đợt tuyển quân. Từ năm 1973-1975, năm nào công tác tuyển quân của tỉnh cũng đạt và vượt chỉ tiêu, là một trong 2 tỉnh hoàn thành xuất sắc việc tuyển quân chi viện cho chiến trường, được Quân khu và Chính phủ biểu dương. Trong đó, ngành Than cử nhiều cán bộ, công nhân tăng cường cho miền Nam.

Tình yêu quê hương, đất nước và chất thép của người Vùng mỏ đã trở thành động lực, hun đúc ý chí để những con Quảng Ninh luôn bản lĩnh, đương đầu, vượt qua mọi gian khổ của một thời trận mạc và cống hiến miệt mài suốt những năm tháng trong quân ngũ. Trải qua những năm tháng khó khăn, gian khổ và cả hiểm nguy, đã có những người mãi mãi ở lại nơi chiến trường, có những người bị phơi nhiễm chất độc da cam và không ít người vẫn mang trên mình vết sẹo của chiến tranh. Không chỉ có danh hiệu "Dũng sỹ diệt Mỹ", nhiều huân, huy chương, giấy khen... tặng thưởng xứng đáng cho những cống hiến, tinh thần chiến đấu gan dạ, dũng cảm, hy sinh quên mình của con người Vùng mỏ đã được trao tặng như: Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Huân chương Giải phóng, Huy hiệu chiến trường… Chiến tranh đã lùi xa 50 năm, những con người lịch sử người còn, người mất. Song những trang sử hào hùng với dấu son chói lọi của Vùng mỏ anh hùng vẫn luôn còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dành trọn cả thanh xuân - CCB Đỗ Văn Phúc | Câu chuyện thời hoa lửa