Mặc lại bộ quân phục, tôi xem đồng hồ đã bốn giờ. Tôi theo cô Bình vào nhà. Sau khi đã chỉ cho tôi nơi nằm nghỉ trên một chiếc giường nhỏ đã chuẩn bị sẵn, cô Bình xuống bếp nhóm lửa nấu cơm.
Đã ba đêm liền, lại sắp trôi qua một đêm nữa, tôi quên cả giấc ngủ. Mọi việc bây giờ đã tạm ổn, phải ngủ một chút cho lại sức. Đặt lưng xuống giường, thấy người dễ chịu, tôi thiu thiu ngủ.
Tôi mới chợp mắt được chưa đầy hai mươi phút thì giật mình thức dậy. Từ lúc đó, tôi không tài nào ngủ được nữa. Trận đánh sắp tới lại cuốn hút tôi. Tôi nằm, nghĩ lại công việc và duyệt lại động tác chỉ huy phát hỏa quả mìn mở màn cho trận đánh.
Ăn cơm sáng xong, tôi ra vườn, đứng khuất vào một bụi cây quan sát trận địa. Tất cả vẫn yên lặng. Cánh đồng lúa chín đang khoe sắc vàng dưới nắng sớm.
Tôi vào nhà, nhanh chóng thay quần áo dưới sự đạo diễn của cô Bình. Nhìn tôi, cả nhà mỉm cười kín đáo. Cô Bình cũng chuẩn bị xong để sẵn sàng cùng tôi đi gặt. Mọi người trong nhà đèeu nhắc chúng tôi phải thật cẩn thận.
Hơn bảy giờ, nhìn xa xa về phía Ninh Giang, quân địch đã xuất hiện. Xe và bộ binh của chúng đang tiến về hướng trận địa. Chúng đi từng bước thận trọng, lúc dừng, lúc tiến. Hai "chị em" tôi cũng bắt đầu đi gặt. Đầu đội nón, vai mang đòn càn, chúng tôi hòa vào những người đi gặt, tiến thẳng con đường từ xóm ra đường 9.
Quân địch tiến đến. Chúng tôi tiến ra trận địa. Khoảng cách giữa chúng tôi và quân địch đang rút ngắn lại từng hước. Thời gian nặng nề trôi đi. Tôi cảm thấy tốc độ tiến quân của chúng quá chậm. Nhưng cuối cùng, chúng đã đến sát đoạn đường chúng tôi đặt mìn. Tôi đã nhìn rõ bọn lính đang dò mìn, những toán bộ binh đang sục sạo hai bên đường và những thửa ruộng ở ven đường. Chiếc xe tăng đi đầu ngạo nghễ đã dừng lại đầu làng Bình Cách, chỉ cách trận địa mìn khoảng 200 mét. Tôi giục cô Bình đi nhanh hơn.
- Anh định lên mặt đường à?
- Không, tôi muốn đến gần đường để quan sát chúng rõ hơn. - Nói xong, tôi thấy lòng mình day dứt như có điều gì hổ thẹn. Tại sao đến giờ phút quyết định này, mà mình chưa nói thật với một người con gái đang cùng mình tiến vào trận đánh?
Không, không thể làm khác được - người chiến sĩ ra mặt trận, phải biết rõ nhiệm vụ mới có quyết tâm và hành động chính xác. Nghĩ vậy, tôi quyết, định nói lướt nhanh cho cô biết về trận đánh sắp nổ ra... Nghe tôi nói, cô Bình phấn chấn hẳn lên:
- Em hiểu, anh an tâm, em chỉ biết chấp hành lệnh của anh.
Vừa nói chuyện, chúng tôi vừa cặm cụi bước. Đường 9 đã ở trước mặt. Thửa ruộng có trạm điều khiển kia rồi. Ba tên ngụy vác máy dò mìn, đang đưa đẩy máy tìm xét trên đường. Phía đầu làng, xe tăng địch vẫn gầm gừ chờ đợi. Tiếng máy xe như thúc giục tôi. Không thể chậm trễ được nữa! Tôi nói với cô Bình đi rảo bước hơn một chút.
- Đi nhanh sợ nó nghi ngờ anh ạ.
Chưa kịp trả lời thì trước mặt tôi đã xảy ra một tình huống bất ngờ: hai tên lính da đen, tay lăm lăm tiểu liên, tách khỏi đồng bọn rẽ xuống con đường mà chúng tôi đang đi, tiến lại phía chúng tôi.
- Làm thế nào, anh ? - cô Bình lo lắng hỏi.
Còn tôi, lúc đó cũng lo cho trận đánh tưởng như nghẹt thở. Tại sao hai tên da đen này lại đi vào đây? Giáp mặt nó mà bị lộ, mình sẽ xử sự thế nào? Không, không thể lùi bước. Lùi lại hoặc rẽ ngang, chúng sẽ nghi ngờ, chắc chắn trận đánh sẽ bị lộ. Dù phải hy sinh, củng phải bình tĩnh đi thẳng về phía chúng, để tạo sự bình thường đối với chúng. Sau khi tự vạch cho mình cách đối phó, tôi nói với cô Bình:
- Xung quanh chúng ta đã có những nòng súng bảo vệ. Trận đánh lớn sắp bắt đầu. Cô bình tĩnh theo tôi.
Thấy tôi rảo bước vượt lên phía trước, cô Bình sửng sốt:
- Cẩn thận anh ạ, đề phòng chúng nó biết.
Hai tên da đen vẫn đi về phía chúng tôi. Những hàm răng trắng nhởn, những cặp mắt cú vọ của chúng nằm trong tầm nhìn của tôi. Không gian vắng lặng, hồi hộp, tôi đã nghe thấy cả tiếng chúng xì xồ nói chuyện với nhau. Đầu óc tôi đang căng ra, trước khoảng cách đang rút lại nhanh chóng. Khi còn cách chúng tôi chừng ba chục mét, hai tên da đen đột ngột rẽ xuống một bờ ruộng và bắt đầu sục sạo, nhòm ngó ở đó. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhìn sang cô Bình thấy mắt cô như đang cười. Vừa lúc đó, chúng tôi cũng đến một lối rẽ để đi về thửa ruộng có trạm điều khiển mìn. Hai tên lính da đen kia vẫn men theo bờ ruộng, đi cách xa chúng tôi về hướng tuần tra của chúng!
Đến thửa ruộng mà đồng chí Ninh đang nằm đợi, gạt những giọt mồ hôi trên trán, tôi nói với cô Bình: "Hôm nay, chị em mình phải gặt xong thửa ruộng này". Nhận ra mật hiệu của tôi, từ giữa ruộng lúa, đồng chí Ninh đáp lại nhỏ gọn:
- Đã sẵn sàng!
Tôi an tâm quan sát bọn địch trên đường. Cô Bình hỏi:
- Bây giờ làm gì, anh?
- À, chúng ta gặt lúa đi thôi.
Hai chúng tôi bước xuống ruộng, tay vờn vòn cắt lúa, mắt tôi theo dõi bọn lính dò mìn. Chúng đã rà qua cụm mìn số 2. Ba tên lính ngụy đi thành hàng ngang lưng đeo hòm điện, tay vác máy đang tiếp tục dò mìn. Chúng rà tới rà lui đoạn đường có cụm mìn phát hỏa. Tôi lo lắng, chúng phát hiện ra điều gì chăng? Không, không thể có chuyện đó xảy ra, vì chính tôi là người kiểm tra lần cuối sau khi chôn mìn. Tất cả 6 quả mìn và "cạm điện" ở trận địa chính đều được làm rất cẩn thận. Tin chắc, bọn chúng đã kiểm tra ba ngày rồi, thì hôm nay cũng không thể phát hiện được mìn. Cuối cùng, những phút lo lắng cũng trôi qua. Tôi muốn reo lên, khi máy dò mìn của địch đã rà qua đoạn đường chúng tôi đặt mìn. Tất cả những quả mìn vẫn nằm im chờ lệnh!.Từ nắp chiếc xe tăng đang chờ thông đường ở đầu làng, bỗng thò lên một cái đầu. Một tên địch dùng máy đàm thoại nói điều gì đó. Tôi đoán, có lẽ nó hỏi toán quân dò mìn sục sạo, để chuẩn bị đi tiếp...
- Thế là chắc ăn rồi. - Tôi tự nhủ thầm - Chúng mày đừng hòng mà chạy thoát những quả mìn của tao.
Chiếc xe tăng đi đầu rú ga, rùng mình, chuyển động. Các xe sau theo nó chạy lên. Xích xe nghiến trên đường nghe sạo sột chối tai. Tôi đứng thẳng người, mắt nhìn vào mục tiêu không chớp, phát lệnh nhỏ gọn:
- Đồng chí Ninh!
- Có!
- Chuẩn bị!
- Rõ!
Xe tăng địch tiến lại gần, gần nữa. Chúng lồng lên như một con cọp đói trên quãng đường mà chúng tưởng hoàn toàn không có mìn đe dọa. Nòng pháo trên nóc xe ngạo ngược. Tôi nhìn rõ số xe "257". Tôi phát lệnh to hơn:
- Đồng chí Ninh!
- Chuẩn bị!... Chuẩn bị!... Chuẩn bị!...
Chiếc xe tăng vừa chạm mục tiêu, tôi phát lệnh thật to: - "Dí"!
Một tiếng nổ vang tròi, lửa khói trùm kín chiếc xe tăng địch. Quả mìn có sức công phá bằng 17 cân thuốc nổ đã nổ trúng mục tiêu, hất chiếc xe về phía trước, lật ngược bánh xích lên trời.
Quên cả nguy hiểm, cô bạn gặt của tôi reo lên:
- A, xe tăng địch đổ rồi! - Tiếng reo của cô trong trẻo, náo nức...
Tôi nói to:
- Cô Bình ngồi thấp xuống mà tránh đạn!
- Xung phong! Xung phong! - Tôi thét to, rồi hướng về cụm mìn số 2, Đồng chí Đính1 (Anh Đính quê ở Trung Xá, Bình Dân, Kinh Thành) đã phát lệnh. Ba quả mìn đều nổ, một xe bọc thép của địch lật sang vệ đường. Cùng lúc, các cỡ súng của ta liên tục nã vào đội hình của địch. Tiếng thét "Xung phong" vang lên các ngả. Cô Bình lại reo lên kinh ngạc:
- Đông lắm, bộ đội ta đông lắm, anh ơi!
- Trận đánh hôm nay có cả cô nữa đấy!
Tôi đáp nhanh, rồi ra lệnh cho cô rút về trong xóm. Vác hai chiếc đòn càn, cô hòa vào dân làng ở cánh đồng đang tản nhanh vào sau những lũy tre.
Binh lính địch trước đòn đánh phủ đầu của ta, chúng hoảng sợ lúng túng, rồi cụm lại chống cự dữ dội. Pháo địch từ Ninh Giang ầm ầm bắn về xung quanh trận địa. Các mũi xung kích của bộ đội ta dưới sự chỉ huy của các anh Khoát, Khánh, Toàn vẫn tiến thằng lên mặt đường anh dũng chiến đấu, tiêu diệt nốt những chiếc xe và bọn địch còn lại.
Trong lúc trận đánh vừa diễn ra, tại cụm mìn chặn viện, đồng chí Kỳ1 (Anh Kỳ quê ở xã Đại Đức, Kim Thành) và Đoàn2 (Anh Đoàn quê ở xã Chí Minh, Cẩm Giàng) đã làm xong nhiêm vụ đặt mìn vào "hố không mìn" để sẵn sàng đón diệt đoàn quân tiếp viện của địch. Đúng như dự đoán, từ thị trấn Ninh Giang, những chiếc xe tăng, xe vận tải chở đầy quân lồng lên như những con trâu điên, chạy về hướng trận địa để cứu nguy cho đồng bọn đang bị đánh tả tơi. Chúng cho rằng, đội quân tuần tiễu đã kiểm tra, xe đi qua không vấp phải mìn ở đoạn đường này, thì chắc chắn không còn nguy hiểm gì đối với chúng. Bọn giặc không ngờ số phận của đoàn quân tiếp viện đã bị chúng tôi định trước. Đoàn xe vẫn hối hả lao vào cụm mìn dành riêng cho nó. Chiếc xe tăng đi đầu chưa kịp bắn phát đạn ứng cứu nào, đã bị quả mìn đầu tiền ở cụm mìn chặn viện nổ tung, hất nó ra cạnh đường. Cả đoàn xe dừng lại, các cỡ súng của địch thi nhau vãi đạn ra xung quanh. Sau khi đã hoàn hồn và do tình thế khẩn cấp, chiếc xe thứ hai chr đầy quân liêu chết chạy lên. Quả mìn thứ hai lại xé tan xác chiếc xe này tại chỗ. Quân địch hốt hoảng thực sự, không một chiếc xe nào dám vượt lên nữa. Đoàn quân tiếp viện của địch đã bị chặn đứng. Pháo địch đang tập trung bắn vào trận địa chính, bây giờ lại quay sang bắn như đổ đạn để bảo vệ cho đoàn quân ứng cứu. Chúng hoảng sợ, tưởng như đang có một lực lượng lớn của Việt Minh tiến công vào đoàn xe cấp cứu này! Thật là thú vị, chúng tôi chỉ có hai đồng chí Kỳ và Đoàn đánh cho địch đòn bất ngờ này. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, các anh đã rút về bên kia bờ sông, ngồi hút thuốc, hả hê nhìn xe địch bốc cháy.
Do hiệu quả rất đáng kể của hai quả mìn chặn viện, các đồng chí đại đội 75 có điều kiện rảnh tay làm nhiệm vụ trên trận địa chính. Chẳng mấy lúc, ở khu vực đánh địch đã im tiếng súng. Đội quân tuần tiễu của địch xuất phát từ thị trấn Ninh Giang có xe tăng, xe bọc thép yểm trợ đã bị tiêu diệt. Giải quyết xong chiến trường, bộ đội ta đã lần lượt rút qua sông trở về căn cứ.
Nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị đánh mìn vẫn còn tiếp diễn. Hai quả mìn tự động ở cụm mìn phát hỏa còn nằm yên chờ địch. Tôi và đồng chí Ninh ở lại theo dõi để đánh tiếp. Hai chúng tôi vào trong một bãi ngô, trước mặt là dòng sông An Thổ, nhìn sang thấy cả trận địa.
Trên bầu trời, chiếc máy bay trinh sát của địch đang bay lượn, lúc ngóc lên cao, khi sà xuống thấp, nghiêng cánh tìm xét. Tiếng súng nhỏ đã im bặt. Thỉnh thoảng, mấy quả đại bác nổ bên sông. Từ nơi quan sát, chúng tôi đã nhìn thấy bộ binh địch lô nhố trên đường 9, đang dè dặt tiến vào nơi đồng bọn vừa bị tiêu diệt.
Ô, sao lại có cả đàn trâu đi theo nó! Đúng là đàn trâu đang đi vào hướng trận địa. Tôi nhận ra ngay - sau khi đoàn quân tiếp viện bị chặn đứng bởi hai quả mìn của đồng chí Kỳ và Đòàn, địch hoang mang không dám chạy tiếp. Chúng vào làng, bắt hơn hai chục con trâu của dân đem ra quần trên mặt đường để tìm mìn. Chúng đã bất lực và bây giờ chúng đã phải bắt những con vật đi làm thay cho những tên lính tìm mìn!
Thật là dã man! Nhìn đàn trâu mà lòng tôi xót xa - "Con trâu là đầu cơ nghiệp", hình ảnh con trâu thân quen với tôi từ thuở nhỏ. Con trâu hiền lành, có nghĩa với người, đang bị giặc kéo vào trận chiến!
Nhưng không, chúng nó sẽ phải đền tội! Tôi chăm chú nhìn đàn trâu. Một con đi qua, hai con đi qua, cả đàn trâu đi qua quả mìn thứ nhất, qua quả mìn thứ hai. Đàn trâu vẫn nghênh sừng bước bước trên đường. Hai quả mìn vẫn nằm im không nổ. Chúng lại mắc một sai lầm nữa, cho răng đàn trâu đã giúp chúng thông đường, thông xe!
Từ bên kia bến đò An Thổ, máy xe địch ầm ì. Bọn chúng từ phía Kiến An kéo về. Đoàn xe qua phà sang sông, chậm chạp bò vào trận địa. Mắt tôi dính chặt vào chiếc xe tăng đi đầu khi nó tới nơi chôn quả mìn thứ nhất còn lại ở cụm mìn phát hỏa. Tại sao mìn không nổ? Xe qua rồi, tại sao mìn không nổ? Tôi run lên vì căm giận. Chiếc xe vượt qua mìn mà không bị tiêu diệt! Xe tăng địch tiếp tục bò lên trong lúc đầu óc tôi đầy những giả thiết về quả mìn thứ nhất.
Ùng! Một tiếng nổ dậy đất vọng đến cắt ngang suy nghĩ của tôi. Quả mìn thư hai còn lại ở cụm mìn phát hỏa đã nổ, hất chiếc xe tăng sang bên đường. Bọn lính gác đường và ở các xe sau như đàn mối vỡ tổ hoảng loạn tìm kiếm nơi ẩn nấp. Các cỡ súng địch lại thi nhau vãi đạn. Pháo địch từ Ninh Giang lại giật mình trút đạn về phía bờ sông. Đại liên địch từ vị trí An Thổ cũng nổ từng tràng rát rạt để ứng cứu. Tình hình trở lại yên tĩnh sau những phút kinh hoàng, bọn địch từ nơi ẩn nấp kéo nhau ra xúm xít quanh những chiếc xe vừa bị diệt, quát chửi ầm ĩ. Rồi chiếc xe cần trục ở phía sau được gọi vào để giải quyết hậu quả. Một tiếng nổ đanh mạnh làm chiếc xe cần trục sụp xuống. Chiếc cần cẩu to là thế đã gục đầu xuống ruộng, trông thật thảm hại!
À ra thế! Chiếc xe tăng đi đâu đã lăn bánh không trúng "cạm điện" của quả mìn thứ nhất - nó đã dành cho chiếc xe cần trục quả mìn này để cùng chịu chung số phận!
Quả mìn thứ tám đã nổ. Nhiệm vụ của chúng tôi - đơn vị đánh mìn "S20" trong trận đánh phối hợp này đến hai giờ chiều đã kết thúc thắng lợi! |