Bài viết

Đào Duy Tân

Ở xóm Đoàn Kết, có một người cựu chiến binh mà mỗi khi nhắc đến, ai cũng dành cho ông sự kính trọng sâu sắc – ông Đào Duy Tân, sinh ngày 10 tháng 10 năm 1953. Tuổi thơ của ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Và cũng như bao thanh niên thời ấy, khi Tổ quốc gọi tên, ông không ngần ngại lên đường. Ngày 20 tháng 8 năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông chính thức nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và lòng yêu nước cháy bỏng.

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH HAI LẦN RA TRẬN

Ở xóm Đoàn Kết, có một người cựu chiến binh mà mỗi khi nhắc đến, ai cũng dành cho ông sự kính trọng sâu sắc – ông Đào Duy Tân, sinh ngày 10 tháng 10 năm 1953.

Tuổi thơ của ông lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Và cũng như bao thanh niên thời ấy, khi Tổ quốc gọi tên, ông không ngần ngại lên đường. Ngày 20 tháng 8 năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông chính thức nhập ngũ, mang theo nhiệt huyết của tuổi trẻ và lòng yêu nước cháy bỏng.

Chỉ chưa đầy một năm sau, tháng 2 năm 1972, ông được điều vào chiến trường miền Nam, trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ. Nơi ông chiến đấu là vùng đất Kon Tum – một trong những chiến trường khốc liệt nhất lúc bấy giờ.

Giữa mưa bom, bão đạn, ông và đồng đội đã chiến đấu kiên cường, không lùi bước. Nhưng trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng ở chân, không thể tự di chuyển. Đó cũng là kỷ niệm mà ông không bao giờ quên – khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Trong giây phút ấy, tình đồng đội đã tỏa sáng. Những người lính bên cạnh không bỏ lại ông. Họ dìu ông, cõng ông vượt qua hiểm nguy, đưa ông ra khỏi làn đạn. Chính tình cảm thiêng liêng ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông vượt qua nỗi đau, tiếp tục sống và chiến đấu.

Tháng 5 năm 1977, ông xuất ngũ trở về quê hương. Tưởng rằng những năm tháng chiến tranh đã khép lại, nhưng chỉ một năm sau, tháng 5 năm 1978, khi Tổ quốc một lần nữa cần, ông lại tiếp tục lên đường, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc trong cuộc chiến chống quân Trung Quốc.

Lần này, ông không chỉ là người lính, mà còn là cán bộ đại đội – người chỉ huy, dẫn dắt đồng đội nơi tuyến đầu. Trách nhiệm nặng nề hơn, hiểm nguy cũng nhiều hơn. Và rồi, chiến tranh lại một lần nữa để lại dấu ấn trên cơ thể ông. Ông tiếp tục bị thương trong chiến đấu, sức khỏe suy giảm nghiêm trọng.

Những năm tháng chiến tranh khốc liệt đã khiến ông trở thành bệnh binh với tỷ lệ thương tật 72%, đồng thời mang trong mình di chứng của chất độc màu da cam – nỗi đau âm thầm kéo dài suốt cuộc đời.

Tháng 7 năm 1989, ông chính thức rời quân ngũ. Hai lần khoác áo lính, hai lần ra trận, ông đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Trở về đời thường, ông sống giản dị giữa xóm Đoàn Kết. Dù sức khỏe không còn như trước, bước đi còn khó khăn, nhưng trong ông vẫn luôn toát lên khí chất của một người lính – kiên cường, bản lĩnh và giàu nghị lực.

Câu chuyện của ông Đào Duy Tân không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, ý chí vượt khó và tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc.

Đối với các bạn học sinh hôm nay, có thể chúng ta chưa từng trải qua bom đạn, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể học ở những người như ông:
biết sống có lý tưởng, biết yêu quê hương đất nước và biết trân trọng hòa bình.

Bởi hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có – đó là kết quả của những hy sinh thầm lặng, của những con người đã không tiếc tuổi xuân để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn