Đạo nghĩa tri ân của vị học trò đặc biệt
Dù đã là người đứng đầu Đảng, bận trăm công nghìn việc quốc gia đại sự, đồng chí Nguyễn Phú Trọng vẫn luôn giữ trọn đạo lý "tôn sư trọng đạo" của một người trí thức chân chính. Với ông, khi bước qua cánh cửa lớp học, mọi chức vụ đều dừng lại ở bậc thềm, chỉ còn tình thầy trò thiêng liêng.
Một buổi chiều cuối năm, ông lặng lẽ đến bệnh viện thăm người thầy giáo cũ từng dạy mình thời đại học đang lâm bệnh nặng. Ông từ chối mọi nghi thức bảo vệ rình rang, chỉ đi cùng một người trợ lý, mang theo bó hoa giản dị và gói trà nhỏ.
Bước vào phòng bệnh, thấy thầy đang mệt, ông nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy gộc của thầy. Khi thầy tỉnh giấc, nhận ra người học trò năm xưa giờ đã là Tổng Bí thư, thầy cảm động định gượng ngồi dậy:
— Thưa Tổng Bí thư... anh bận việc nước thế mà vẫn ghé thăm tôi...
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vội giữ thầy nằm yên, đôi mắt ông nhòe lệ. Ông cúi đầu, giọng xúc động:
— Thầy đừng gọi em như thế. Ở đây, em mãi mãi là cậu học trò Nguyễn Phú Trọng của thầy ngày nào. Những gì em làm được hôm nay đều nhờ công ơn dạy dỗ, rèn giũa đạo đức của các thầy, các cô. Thầy cứ yên tâm tẩm bổ để mau khỏe lại thầy nhé.
Hành động cúi đầu kính cẩn trước người thầy giáo cũ của vị Tổng Bí thư đã trở thành một bài học lớn về nhân cách, lòng biết ơn, lay động trái tim của hàng triệu thế hệ học trò và người dân cả nước.



