Đào Tấn
Đào Tấn (1845-1907) tự là Chí Thúc, hiệu Mai Táng và Mộng Mai. Ông sinh trưởng trong một gia đình nông dân nghèo ở làng Vinh Thạnh, Tuy Phước, Bình Định.
Đào Tấn là học trò của tú tài Nguyễn Diêu, một nhà soạn tuồng nổi tiếng. Đào Tấn chịu ảnh hưởng trực tiếp của thầy, học tập viết tuồng từ hồi còn rất trẻ.
Năm 22 tuổi, ông đậu cử nhân. Năm 26 tuổi, làm hiệu thư trong Nội các Huế, chuyên soạn thảo kịch bản tuồng cho Hoàng gia theo lệnh Tự Đức. Năm 1874, ông được bổ nhiệm là tri phủ Quảng Trạch, sau thăng đến Phủ doãn Thừa Thiên vào năm 1878. Mặc dù làm quan cho triều đại phong kiến nhưng Đào Tấn vẫn ngấm ngầm giúp đỡ hoạt động chống Pháp của Phan Bội Châu.
Đào Tấn được xem là ông tổ của ngành hát bội, là người viết nhiều vở tuồng và thành công nhất ở thể loại này. Ông để lại gia tài văn hóa đồ sộ với hàng chục vở tuồng lớn như Tam nữ đồ vương, Sơn Hậu, Đào Phi Phụng…



