Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đặt ba lô xuống, trở lại trận địa

Đặt ba lô xuống, trở lại trận địa

Gia Lai06/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng 5/8/1964, sau gần một năm liên tục trực chiến, Trung sĩ Phan Đăng Cát được đơn vị cho nghỉ phép. Anh cẩn thận nhận giấy phép, chuẩn bị ít quà cho gia đình rồi xếp gọn vào ba lô. Chỉ ít giờ nữa thôi, người lính trẻ sẽ được trở về gặp cha mẹ và người vợ cưới chưa đầy một năm sau những tháng ngày xa cách.

Thế nhưng, đúng lúc chuẩn bị rời doanh trại, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Máy bay Mỹ xuất hiện trên bầu trời Vinh.

Không một chút chần chừ, anh đặt ba lô xuống. Tờ giấy nghỉ phép còn nguyên trong túi áo. Người lính trẻ lập tức quay trở lại trận địa, cùng đồng đội bước vào trận đánh.

753241510_1565384018709565_3218369927751601173_n.jpg

Trận địa pháo phòng không của Trung đoàn 280 - nơi các cán bộ, chiến sĩ anh dũng chiến đấu trong trận đầu chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ ngày 5/8/1964. Ảnh tư liệu.

Chiều 5/8/1964 trở thành dấu mốc đặc biệt của Bộ đội Phòng không - Không quân khi đối đầu với cuộc tập kích đầu tiên của không quân Mỹ. Trên trận địa Đại đội 138, Trung đoàn Pháo phòng không 280, cán bộ, chiến sĩ kiên cường bám pháo, đánh trả quyết liệt, góp phần cùng các đơn vị bắn rơi nhiều máy bay địch.

Sau đợt không kích đầu tiên, biết cuộc chiến vẫn chưa dừng lại, Phan Đăng Cát chủ động trả lại giấy nghỉ phép. Phần quà chuẩn bị mang về cho gia đình được anh chia hết cho đồng đội. Cuộc đoàn viên tạm gác lại, bởi phía trước anh lúc ấy chỉ còn khẩu pháo, trận địa và nhiệm vụ bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

Khoảng 16 giờ 30 phút, đợt oanh kích thứ hai trút xuống dữ dội. Rốc-két cày xới trận địa, đất đá tung mù, nhiều chiến sĩ bị thương và hy sinh. Giữa khói lửa, người khẩu đội trưởng vẫn hiên ngang cầm lá cờ chỉ huy điều khiển khẩu đội chiến đấu.

Một mảnh đạn găm vào cánh tay, anh tự băng bó rồi tiếp tục chỉ huy. Ít phút sau, thêm một mảnh đạn xuyên vào đùi nhưng anh vẫn kiên quyết bám trụ. Đến lần thứ ba, mảnh rốc-két găm thẳng vào bụng khiến máu chảy xối xả. Đồng đội nhiều lần định đưa anh về phía sau cấp cứu, nhưng người khẩu đội trưởng chỉ lắc đầu.

Dồn chút sức lực cuối cùng, anh hô lớn: “Tiếp tục chiến đấu để bảo vệ quê hương Bác! Quyết đánh đến cùng” Tiếng hô hòa vào tiếng pháo giữa khói lửa chiến trường. Ít phút sau, Trung sĩ Phan Đăng Cát anh dũng hy sinh khi mới 23 tuổi, bàn tay vẫn nắm chặt lá cờ chỉ huy.

Khoảnh khắc người lính đặt ba lô xuống để cầm lấy lá cờ năm ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Đó cũng là hình ảnh còn mãi trong lịch sử Bộ đội Phòng không - Không quân và trong ký ức của nhiều thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn