Đặt chân đến Cánh Đồng Chum
Đặt chân đến Cánh Đồng Chum, ông Lý Ngọc Đại cùng đồng đội lao ngay vào những trận đánh giằng co nảy lửa. Nơi đây, không quân Mỹ rải thảm bom B-52 và bắn phá liên tục nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp viện. Khói pháo khét nồng hòa lẫn với bụi đỏ cao nguyên khiến bầu trời lúc nào cũng u u ám ám.
Có những đợt phản công giữ chốt, máy bay địch dội bom làm sạt lở cả chiến hào, đất đá vùi lấp cả hầm. Ngay khi tiếng bom vừa dứt, ông Đại lại cùng đồng đội gạt vội lớp đất đá bám đầy người, ôm chặt báng súng nhô lên khỏi hầm để đánh bật các đợt tràn lên của quân địch.
Giữa lằn ranh sinh tử nơi đất bạn, tình đồng chí Việt – Lào và tình đồng đội cùng chiến hào trở thành sức mạnh diệu kỳ:
Chiếc củ sắn lùi gạt vội lớp tro bếp bẻ đôi chia nhau.
Ca nước suối hiếm hoi chuyền tay nhau giữa hai đợt pháo kích.
Lời nhắn gửi vội vã trước giờ nổ súng: "Nếu tớ có chuyện gì, nhớ gửi tấm ảnh này về cho gia đình tớ..."
Nhiều người anh em kề vai đấu cật với ông Đại đã mãi mãi nằm lại bên những chiếc chum đá ngàn năm. Sự hy sinh ấy không làm ông nhụt chí, mà càng nhân lên quyết tâm chiến đấu để bảo vệ hòa bình cho hai dân tộc.



