Đất nước lớn lên từ lòng Mẹ. (2)
Có những người Mẹ sinh ra những đứa con cho gia đình. Nhưng cũng có những người Mẹ sinh ra những người con cho Tổ quốc, rồi lặng lẽ tiễn họ đi giữa khói lửa chiến tranh, để cuối cùng chỉ còn ôm vào lòng những tấm bằng Tổ quốc ghi công cùng nỗi đau hóa đá. Trong chiều dài bi tráng của dân tộc Việt Nam, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là tượng đài bất tử của sự hy sinh ấy, một người Mẹ đã dùng cả cuộc đời mình để giữ lấy hồn non sông.
Người ta gọi Mẹ bằng cái tên giản dị: Mẹ Thứ. Nhưng phía sau hai tiếng thân thương ấy là một cuộc đời khiến cả đất trời cũng phải lặng đi vì xúc động. Mẹ sinh ra mười hai người con, thì có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại lần lượt ngã xuống trong những cuộc kháng chiến vệ quốc. Mỗi lần Tổ quốc cần, Mẹ lại tiễn con đi. Mỗi lần là một lần trái tim người Mẹ bị xé làm đôi. Thế nhưng, Mẹ chưa từng níu giữ bước chân con mình ở lại.
Có ai hiểu được cảm giác của một người Mẹ khi nhìn bóng con khuất dần nơi cuối xóm mà không biết đó có phải lần cuối cùng được thấy nhau? Có ai nghe được tiếng lòng tan nát phía sau dáng đứng lặng im của Mẹ nơi ngõ nhỏ? Nỗi đau ấy không gào thét thành lời. Nó lặng lẽ ngấm vào từng nếp nhăn, từng sợi tóc bạc, từng đêm dài thao thức đợi tiếng chân con trở về trong vô vọng.
Nhưng điều khiến cả dân tộc cúi đầu kính phục không chỉ là những mất mát Mẹ phải gánh chịu, mà còn là sự kiên cường phi thường của Mẹ trước những mất mát ấy. Sau tất cả những lần nhận tin dữ, Mẹ vẫn âm thầm sống, âm thầm chịu đựng, âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế cho cách mạng bằng tất cả những gì mình có. Trong căn nhà nhỏ nghèo khó của Mẹ không chỉ có tình mẫu tử, mà còn cháy rực một trái tim yêu nước lớn lao đến nhường nào.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ chưa từng cầm súng ra chiến trường. Nhưng chính sự hy sinh của Mẹ đã làm nên sức mạnh cho những người con quyết tử vì Tổ quốc. Mỗi người con ngã xuống là một phần máu thịt của Mẹ hóa thân vào dáng hình đất nước. Để rồi hôm nay, khi đất nước hòa bình, người ta mới thấm thía rằng: phía sau mỗi chiến thắng vẻ vang của dân tộc là bóng dáng của biết bao người Mẹ đã âm thầm khóc cạn nước mắt cho non sông được trường tồn.
Có lẽ đau đớn lớn nhất của một người Mẹ là phải tiễn con mình đi mãi mãi. Nhưng vĩ đại nhất cũng chính là khi người Mẹ ấy chấp nhận biến nỗi đau riêng thành sự sống còn của đất nước. Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã sống như thế, sống đến tận cùng của sự hy sinh, tận cùng của lòng yêu nước, tận cùng của đức hy sinh thầm lặng mà thiêng liêng.
Hôm nay, giữa thành phố Đà Nẵng bình yên và rực sáng, hình ảnh Mẹ vẫn hiện lên như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng sừng sững giữa đất trời Quảng Nam không chỉ khắc họa riêng cuộc đời Mẹ Thứ, mà còn là biểu tượng cho hàng triệu người Mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ, lòng người vẫn nghẹn lại. Bởi chúng ta hiểu rằng: đất nước này được viết nên không chỉ bằng máu của những người chiến sĩ nơi chiến trường, mà còn bằng nước mắt của những người Mẹ ở lại phía sau.
Và có lẽ, trong dáng hình gầy guộc của Mẹ năm nào, cả dân tộc đã nhìn thấy linh hồn bất khuất của Việt Nam, một dân tộc biết đau, biết khóc, nhưng chưa bao giờ chịu khuất phục.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ giữ những đứa con trong tim mình.
Mẹ đã giữ cả hồn non sông.


