ĐẤT THÉP NỞ HOA
Củ Chi những năm sáu mươi của thế kỷ trước là một vùng đất trắng. Bom cày, đạn xới, chất độc hóa học đổ xuống khiến lá rừng rụng trụi, mặt đất loang lổ những hố bom sâu hoắm. Kẻ thù muốn biến nơi đây thành sa mạc để cắt đường tiếp tế của cách mạng, nhưng chúng không ngờ rằng, ngay dưới lòng đất cằn cỗi ấy là một huyền thoại đang sống.
Năm đó, chú Tư – một du kích thiện xạ của vùng đất thép – cùng đồng đội nhận nhiệm vụ giữ vững trận địa tại xã Nhuận Đức. Ban ngày, các anh ẩn mình dưới lòng đất tối tăm, ẩm ướt của hệ thống địa đạo. Ban đêm, khi tiếng trực thăng vừa dứt, chú Tư lại ngoi lên khỏi mặt đất, ôm súng bám bờ tre, gốc chuối đổ nát để bắn tỉa quân thù. Trận càn quy mô lớn của địch ập đến. Xe tăng, xe ủi đất rầm rộ tiến vào càn quét các xóm làng. Từ dưới lỗ thông hơi nhỏ xíu chỉ bằng tổ mối, chú Tư nhìn thấy một chiếc xe tăng địch đang tiến thẳng về phía cửa hầm bí mật, nơi có hàng chục thương binh và người già đang ẩn nấp.
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Chú Tư không hề do dự. Chú ôm hũ lựu đạn gài, lách mình qua ngách hầm chật hẹp rồi bất ngờ vọt lên mặt đất. Một tiếng nổ xé toạc thân xe tăng địch.
Bị tấn công bất ngờ, quân địch xả súng điên cuồng về phía chú. Chú Tư nhanh nhẹn vừa bắn trả vừa chạy lắt léo qua các bụi cây để dụ địch rời xa khu vực cửa hầm. Tiếng súng của chú vang lên đĩnh đạc, kiên cường giữa vòng vây trùng điệp. Nhờ sự đánh lạc hướng dũng cảm đó, toàn bộ thương binh dưới địa đạo đã được di tản đến nơi an toàn. Chú Tư trúng đạn và ngã xuống ngay trên mảnh đất quê hương, tay vẫn nắm chặt báng súng hướng về phía trước. Chiến tranh khép lại, Củ Chi nay đã hồi sinh kỳ diệu. Trên những hố bom xưa, những cánh đồng mía, vườn cây ăn trái đã xanh tươi ngút ngàn. Mảnh đất từng bị cày xới bởi hàng tấn bom đạn năm nào giờ đây đã nở hoa, nhưng dòng máu anh hùng của những người con như chú Tư thì vẫn luôn thấm đượm, giữ cho màu xanh quê hương mãi mãi thanh bình./.



