Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Đất thép Thành đồng” Củ Chi

Củ Chi – vùng đất được mệnh danh là “Đất thép Thành đồng” – trong những năm tháng chiến tranh từng là nơi hứng chịu những trận bom, pháo và các cuộc càn quét khốc liệt. Nhưng cũng chính trên mảnh đất ấy, biết bao người con quê hương đã kiên cường bám trụ, chiến đấu và hy sinh để bảo vệ quê hương.

TP. Hồ Chí Minh21/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh – sinh năm 1953, quê huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh; nguyên chiến sĩ Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 – tham gia chiến đấu bảo vệ vùng đất Củ Chi trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Củ Chi – vùng đất được mệnh danh là “Đất thép Thành đồng” – trong những năm tháng chiến tranh từng là nơi hứng chịu những trận bom, pháo và các cuộc càn quét khốc liệt. Nhưng cũng chính trên mảnh đất ấy, biết bao người con quê hương đã kiên cường bám trụ, chiến đấu và hy sinh để bảo vệ quê hương.

Trong số những người lính năm xưa, Cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh là một nhân chứng của những năm tháng không thể nào quên.

Sinh năm 1953 tại Củ Chi, từ khi còn trẻ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá. Những mái nhà bị cháy, ruộng vườn bị cày xới, tiếng máy bay và pháo kích thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong người thanh niên Nguyễn Văn Minh ý chí cầm súng bảo vệ quê hương.

Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9, làm nhiệm vụ chiến đấu trên chiến trường miền Nam, trong đó có địa bàn Củ Chi và vùng ven Sài Gòn.

Những năm tháng chiến đấu tại Củ Chi là chuỗi ngày gian khổ. Địa hình địa đạo giúp bộ đội và du kích có nơi trú ẩn, cơ động và chiến đấu, nhưng để giữ được căn cứ, người lính phải đối mặt với những cuộc càn quét liên tiếp.

Ông Minh vẫn nhớ những trận đánh diễn ra giữa đêm. Khi tiếng máy bay từ xa vọng lại, cả đơn vị nhanh chóng triển khai đội hình. Pháo sáng rực trời. Bom đạn trút xuống khiến mặt đất rung chuyển. Sau mỗi đợt oanh kích, những người lính lại kiểm tra công sự, tìm kiếm đồng đội và chuẩn bị đối phó với những đợt tiến công tiếp theo.

“Có những lúc bom nổ ngay trên miệng địa đạo, đất đá sạt xuống. Anh em phải dùng tay đào từng chút một để mở đường. Có người bị thương vẫn không chịu rời vị trí. Ai cũng chỉ nghĩ làm sao giữ được trận địa, giữ được quê hương”, ông Minh kể.

Một trận đánh mà ông không thể quên xảy ra trong một đợt quân địch tổ chức càn quét vào khu vực căn cứ Củ Chi. Sau các đợt pháo kích dọn đường, lực lượng đối phương tiến sâu vào địa bàn. Bộ đội và du kích nhanh chóng cơ động qua hệ thống địa đạo, tổ chức đánh trả từ nhiều hướng.

Đất rung chuyển bởi tiếng nổ. Khói thuốc súng phủ kín những lối đi. Trong điều kiện chiến đấu vô cùng khó khăn, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ.

Có thời điểm, một số vị trí bị bom phá hủy, nhiều chiến sĩ bị thương. Ông Minh cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa tìm cách đưa thương binh vào địa đạo để cứu chữa. Có những người lính đã hy sinh ngay bên cạnh đồng đội.

“Đau nhất là nhìn người bạn chiến đấu với mình hôm qua, hôm nay không còn nữa. Nhưng lúc đó không được phép khóc. Chỉ có thể nén lại, tiếp tục cầm súng. Sau trận đánh mới ngồi với nhau mà nhớ đồng đội”, ông Minh xúc động nhớ lại.

Trong những năm tháng ấy, địa đạo Củ Chi không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là biểu tượng của ý chí chiến đấu. Dưới lòng đất, người lính sống trong điều kiện thiếu thốn, chật hẹp, thường xuyên đối mặt với bệnh tật, đói khát và bom đạn. Trên mặt đất là những cuộc càn quét; dưới lòng đất là những chiến hào nối dài giữa các xóm, làng.

Có những ngày người lính không được nhìn thấy ánh mặt trời. Có những đêm chỉ nghe tiếng đồng đội gọi nhau trong bóng tối. Nhưng niềm tin vào ngày chiến thắng vẫn được giữ vững.

Sau nhiều năm chiến đấu, ông Nguyễn Văn Minh may mắn trở về sau chiến tranh. Những năm tháng hòa bình, ông trở về cuộc sống đời thường, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương.

Nhưng mỗi khi nhắc đến Củ Chi, ông vẫn nhớ những người đồng đội đã nằm lại.

Ông thường nói với con cháu:

“Các cháu được sinh ra trong hòa bình thì phải biết quý trọng hòa bình. Ngày trước, chúng tôi chỉ mong một ngày quê hương không còn tiếng bom, người dân được trở về làm ruộng, trẻ con được đến trường. Ước mơ ấy hôm nay đã thành hiện thực.”

Củ Chi hôm nay đã khoác lên mình diện mạo mới. Những hố bom năm xưa đã được phủ xanh, những con đường rộng mở, cuộc sống người dân ngày càng đổi thay. Nhưng dưới lòng đất và trong ký ức của những người lính năm xưa vẫn còn đó câu chuyện về một thời “Đất thép Thành đồng”.

Câu chuyện của Cựu chiến binh Nguyễn Văn Minh cũng là câu chuyện của cả một thế hệ. Họ đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng quả cảm và niềm tin. Có người trở về, có người mãi mãi nằm lại với đất mẹ.

Những người lính Củ Chi năm ấy đã hóa thành “hoa lửa” – những đóa hoa nở giữa bom đạn, góp phần làm nên mùa xuân hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn