Dấu Ấn An Dương Vương Bên Dòng Sông Hoàng Giang
Vũ Quỳnh Anh

Sau những ngày tháng gian khổ quy tụ hai bộ tộc Lạc Việt và Tây Âu về một mối, Thục Phán An Dương Vương đứng trước trọng trách chèo lái nhà nước Âu Lạc non trẻ. Trong lòng vị vương công luôn đau đắm một nỗi niềm: làm sao để tìm ra một vùng đất vừa giúp dân lành yên ổn làm ăn, vừa đủ sức chống đỡ nếu họa ngoại xâm tràn xuống. Trăn trở ấy đã đưa An Dương Vương đến với vùng đất Cổ Loa. Dưới ánh mắt tinh tường của ông, dải đất phẳng lặng bên dòng sông Hoàng Giang này chính là điểm tựa chiến lược để bảo vệ giang sơn.
An Dương Vương bắt tay vào công cuộc dời đô đầy gian gian khổ. Ông ngày đêm ở bên dân chúng, chỉ đạo việc đào đất, đắp lũy, kiên trì dựng nên tòa thành chín tầng hình xoáy trôn ốc. Vua hiểu rằng, sức mạnh phòng thủ không thể chỉ dựa vào tường cao hào sâu đơn thuần. Chính vì thế, ông đã nảy ra ý tưởng tận dụng tối đa dòng chảy quanh co của sông ngòi bao quanh để biến thành Cổ Loa thành một pháo đài song toàn: vừa che chở cho quân bộ trên bờ, vừa làm bến đậu và căn cứ cơ động cho dàn thuyền chiến thủy quân dưới nước.
Bên cạnh đó, An Dương Vương luôn dành sự trân trọng đặc biệt cho các bậc tướng tài trong triều. Sự tin tưởng tuyệt đối mà ông dành cho tướng Cao Lỗ đã đem lại quả ngọt khi chiếc nỏ Liên Châu ra đời. Nhìn những hàng tên đồng xé gió găm chi kịt mục tiêu, An Dương Vương biết mình đã có trong tay thứ vũ khí đủ sức bảo vệ xóm làng. Bằng bản lĩnh kiên cường và tư duy quân sự sắc bén, An Dương Vương đã lãnh đạo quân dân Âu Lạc đứng vững trước sóng gió, đánh lui hàng chục vạn quân xâm lược Triệu Đà suốt nhiều năm liền, đem lại cuộc sống thanh bình cho trăm họ.
Dù rằng bi kịch mất cảnh giác ở chặng cuối đời của An Dương Vương đã khép lại một chương lịch sử bằng nỗi đau chua xót ngàn năm, nhưng dấu chân và tầm nhìn của ông vẫn còn in đậm trên từng bờ đất Cổ Loa. Công lao khai phá, gom góp từng bờ cõi và dựng xây nền móng vững chắc cho Âu Lạc của An Dương Vương mãi là một tượng đài sừng sững, một mốc son không thể mờ phai trong tâm khảm người Việt.



