DẤU ẤN CỦA THANH NIÊN XUNG PHONG - THCSKC
Mỗi khi nhắc đến những năm tháng hào hùng của dân tộc, sách sử thường ghi lại những chiến công vang dội. Nhưng với tôi, lịch sử lại hiện lên sống động và gần gũi vô cùng qua dáng hình nhỏ bé của bà ngoại – bà Tường Thị Nhuần. Bà tôi không mang quân hàm cấp tướng, cũng chẳng phải chỉ huy ba quân, bà chỉ là một cô gái Thanh niên xung phong với chiếc áo màu cỏ úa, nhưng câu chuyện của bà chính là một khúc tráng ca bất tử của "thời hoa lửa".
Bà kể lại, ngày ấy khi đất nước sục sôi khí thế "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", bà Nhuần của tôi chỉ mới vừa tròn tuổi trăng tròn. Ở cái tuổi mười tám, đôi mươi đẹp nhất đời người, thay vì mơ mộng về những tà áo dài trắng thướt tha, bà và hàng ngàn cô gái, chàng trai cùng trang lứa đã chọn khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện.
Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt rực sáng của bà khi kể về ngày nhận giấy báo lên đường. "Ngày đó, cả làng, cả xã ai cũng náo nức. Bà giấu ông bà cố, lén ghi tên xung phong. Sợ gì đâu cháu, chỉ sợ đất nước còn giặc thì mình không yên lòng." Hành trình ra trận của bà không phải là những chuyến xe hoa lệ, mà là những đêm hành quân xuyên rừng, đôi chân phồng rộp vì dép cao su, vai mòn vẹt vì ba lô nặng trĩu, nhưng tiếng hát thì chưa bao giờ tắt trên môi những cô gái TNXP ngày ấy. Đó là một hành trình của thanh xuân rực lửa, nơi tình yêu tổ quốc lớn hơn mọi nỗi sợ hãi đời thường.
Trong những câu chuyện bà kể bên hiên nhà mỗi tối, Trường Sơn hiện lên không chỉ có rừng thiêng nước độc, mà còn là nơi thử thách ý chí con người đến tột cùng.
Bà Nhuần hay bảo: "Làm thanh niên xung phong là làm cái nghề 'lấy thân mình đo đạn, lấy tim mình mở đường'". Nhiệm vụ của đơn vị bà là bám trụ tại những trọng điểm giao thông ác liệt nhất, san lấp hố bom để xe bộ đội đi qua. Có những ngày, máy bay Mỹ quần thảo trên đầu, bom rơi như vãi thóc. Rừng cây cháy rụi, đất đá cày xới nát nhừ.
Cơm ăn đôi khi chỉ là lương khô trộn nước suối, sốt rét rừng làm tóc bà rụng đi quá nửa. Nhưng bà kể rằng, giữa cái chết cận kề ấy, tình đồng chí lại đẹp hơn bao giờ hết. Là chia nhau từng ngụm nước, là nhường nhau chỗ nằm khô ráo trong hang đá ẩm ướt, là những lá thư viết vội nhét vào ba lô đồng đội trước giờ ra trận địa.
Khi tôi hỏi: "Bà ơi, kỷ niệm nào làm bà nhớ nhất?", giọng bà chùng xuống, rưng rưng. Đó là một đêm mưa tầm tã tại một ngầm tràn trọng yếu. Đoàn xe chở đạn dược cần chi viện gấp cho miền Nam đang bị kẹt lại vì nước lũ dâng cao và đường bị bom phá hỏng.
Lúc ấy, không có máy móc hiện đại, chỉ có sức người. Bà Nhuần cùng các đồng đội đã làm một việc mà đến giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy rùng mình vì khâm phục. Giữa màn đêm đen kịt và tiếng gầm rú của máy bay địch, những cô gái TNXP đã mặc áo trắng, hoặc dùng chính thân mình làm "cọc tiêu sống". Họ đứng ngâm mình trong dòng nước lũ cuồn cuộn, nắm chặt tay nhau thành hàng để làm lộ giới cho xe qua.
Bà nghẹn ngào: "Lúc ấy lạnh lắm, sợ lắm, nhưng nhìn ánh đèn gầm của xe bộ đội rọi vào, thấy các anh lái xe gật đầu chào, bà quên hết cả sợ. Chỉ nghĩ một điều duy nhất: Xe phải qua, miền Nam đang chờ!" Khoảnh khắc ấy – khoảnh khắc sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, khoảnh khắc của sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại – đã tạc vào tâm trí bà suốt cả cuộc đời.
Chiến tranh đã lùi xa, giờ đây bà tôi đã là một cụ bà với mái tóc bạc phơ và những nếp nhăn in hằn dấu vết thời gian. Nhưng trong mắt tôi, bà vẫn là người lính can trường, đẹp đẽ nhất. Những tấm huy chương, những bức ảnh đen trắng ố màu mà bà nâng niu không chỉ là kỷ vật, mà là bằng chứng thép cho một thời đại anh hùng.
Nghe chuyện của bà, tôi – một học sinh lớp 8 đang sống trong hòa bình – cảm thấy biết ơn vô hạn. Tôi hiểu rằng, từng tấc đất dưới chân mình, từng trang sách mình học hôm nay đều được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của thế hệ bà.
Tiếp nối ngọn lửa nhiệt huyết từ bà, tôi ước mơ sau này sẽ trở thành một Kiến trúc sư. Tôi muốn dùng kiến thức của mình để xây dựng những cây cầu vững chãi, những con đường hiện đại và những ngôi nhà đẹp đẽ trên chính mảnh đất mà bom đạn năm xưa từng cày xới.
Tôi tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật giỏi, rèn luyện đạo đức để xứng đáng là cháu của bà Tường Thị Nhuần, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha ông đi trước. Bà đã dành cả tuổi thanh xuân để "mở đường thắng lợi", thì thế hệ chúng tôi sẽ dành cả trí tuệ để "mở đường tương lai", đưa đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, sánh vai với các cường quốc năm châu như lời Bác Hồ hằng mong ước.



