Anh hùng Lao động

Dấu ấn hoa lửa trên da thịt

Trong thế giới của một sinh viên trường Ngoại ngữ như tôi, định nghĩa về "ngôn ngữ" thường gắn liền với những bảng động từ, những cấu trúc ngữ pháp hay những bài dịch thuật xuyên biên giới.

Thái Nguyên09/04/2026Dương Bích Phượng (Trường Ngoại ngữ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

I. Khi lịch sử không chỉ nằm trên những trang giấy

Trong thế giới của một sinh viên trường Ngoại ngữ như tôi, định nghĩa về "ngôn ngữ" thường gắn liền với những bảng động từ, những cấu trúc ngữ pháp hay những bài dịch thuật xuyên biên giới. Thế nhưng, có một loại ngôn ngữ đặc biệt mà tôi đã học được ngay tại ngôi nhà của mình, một loại ngôn ngữ không cần âm thanh nhưng lại có sức lay động mãnh liệt: đó là ngôn ngữ của những vết sẹo.

Hưởng ứng đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” của Tỉnh Đoàn Thái Nguyên, tôi đã chọn cách ngược dòng thời gian để tìm về ký ức của ông ngoại tôi – ông Hà Tây. Ông là một người lính đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc trò chuyện hôm ấy không chỉ là một bài phỏng vấn, mà là một hành trình để tôi "dịch" những nỗi đau thân thể của thế hệ đi trước thành bài học về lòng yêu nước cho chính mình.

II. Mảnh da trên tay và ký ức nơi chiến trường rực lửa

1. Ký ức về một thời "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"

Ông tôi lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, cái tuổi mười tám đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết như thế hệ sinh viên K48 chúng tôi bây giờ. Nhưng thay vì giảng đường và sách vở, hành trang của ông tôi ngày ấy là chiếc ba lô con cóc, là chiếc mũ cối và một niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thống nhất. Ông kể, thời đó "hoa lửa" không phải là một danh từ mỹ lệ trong thơ ca, mà là thực tại của những trận oanh tạc, là khói bom xám xịt và những cơn mưa rừng xối xả nơi chiến trường miền Nam.

Trong một trận đánh ác liệt, giữa tiếng gầm rú của máy bay và đạn lạc, một mảnh pháo đã găm thẳng vào mắt cá chân của ông, lấy đi một miếng thịt lớn. Giữa điều kiện quân y dã chiến thiếu thốn trăm bề, xung quanh chỉ có bông băng và những liều thuốc giảm đau ít ỏi, việc giữ được đôi chân để tiếp tục bước đi đã là một phép màu. Để vá lại vết thương ấy, các bác sĩ đã phải thực hiện một quyết định táo bạo: dùng chính phần da thịt ở cánh tay của ông để đắp lên mắt cá chân.

2. Vết sẹo – "Cuốn nhật ký" bằng da thịt

Nhìn vào vết sẹo kỳ lạ nơi chân ông, tôi thấy một sự hoán đổi đầy đau đớn nhưng cũng thật diệu kỳ. Phần da tay vốn mềm mại, nay lại nằm ở nơi gân guốc nhất của đôi chân, gánh vác sức nặng của cả cơ thể qua bao thập kỷ. Đối với tôi, đó không chỉ là dấu vết của một vết thương đã lành, mà là một "cuốn nhật ký" bằng da thịt ghi lại sự can trường của một thế hệ.

Mỗi khi tôi hỏi về nỗi đau ấy, ông Hà Tây thường chỉ cười hiền hậu: "Thịt da mình chỗ nào cũng là của Tổ quốc, đắp đâu mà chẳng được, miễn là còn chân để đứng vững, còn tay để cầm súng đánh đuổi quân thù". Câu nói giản dị của ông chứa đựng một triết lý nhân sinh cao cả mà có lẽ phải đến khi trưởng thành, tôi mới thấu hiểu hết. "Hoa lửa" năm ấy không chỉ rực cháy ở đầu nòng súng, mà còn rực cháy trong chính những hy sinh thầm lặng, những phần thân thể không còn nguyên vẹn mà cha ông đã âm thầm gửi lại nơi chiến trường.

3. Lăng kính người trẻ: Sự kết nối giữa hai thế hệ

Mỗi lần nhìn ông đi lại, dù đôi chân đôi khi vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, tôi lại thấy trào dâng một cảm xúc khó tả. Đó là sự xót xa hòa quyện cùng niềm tự hào khôn tả. Vết sẹo nơi chân ông chính là "nhân chứng" sống động nhất giúp tôi hiểu rằng, hòa bình mà chúng tôi đang tận hưởng không phải là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng chính da thịt, bằng tuổi trẻ và máu xương của những người lính như ông Hà Tây.

Là một sinh viên trường Ngoại ngữ, tôi nhận ra sứ mệnh của mình không chỉ dừng lại ở việc học tiếng nước ngoài để hội nhập. Sứ mệnh của chúng tôi còn là dùng ngôn ngữ để kể lại câu chuyện của dân tộc mình. Nếu một người bạn quốc tế hỏi tôi về sức mạnh của Việt Nam, tôi sẽ kể cho họ nghe về vết sẹo của ông tôi. Đó là minh chứng cho một dân tộc yêu chuộng hòa bình nhưng sẵn sàng đánh đổi tất cả, dù là từng tấc da tấc thịt, để bảo vệ độc lập, tự do.

Lời hứa của thế hệ K48

Cuộc hành trình tìm về "Câu chuyện thời hoa lửa" qua ký ức của ông ngoại đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Tôi nhận ra rằng, mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay chính là người nắm giữ chiếc chìa khóa để mở ra kho tàng lịch sử quý giá của gia đình và dân tộc.

Chúng tôi, những sinh viên khóa 48 của Trường Ngoại ngữ - Đại học Thái Nguyên, xin hứa sẽ không chỉ giỏi về chuyên môn, mà còn là những người kể chuyện lịch sử tận túy. Chúng tôi sẽ viết tiếp những trang sử mới bằng sự nỗ lực trong học tập, rèn luyện, để xứng đáng với những mảng da thịt mà cha ông đã gửi lại nơi chiến trường. Màu "hoa lửa" năm xưa của ông Hà Tây sẽ mãi rực cháy, dẫn lối cho chúng tôi trên con đường xây dựng và bảo vệ đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu ấn hoa lửa trên da thịt | Câu chuyện thời hoa lửa