DẤU ẤN MỘT TRẬN ĐỜI
Một câu chuyện chiến tranh được nhìn lại từ chiều sâu ký ức, nơi chiến công, con người và đạo lý cùng để lại dấu ấn bền lâu.
Ở tuổi 85, ông Võ Ngọc Thanh vẫn nhớ như in trận đánh năm 1964 – trận đánh đã theo ông suốt cả cuộc đời. Khi ấy, ông là một trong sáu chiến sĩ của đại đội 219, huyện đội Đức Phố, lặng lẽ thâm nhập ấp chiến lược Thủy Triều dưới sự chỉ huy của ông Ngô Đức Tấn. Họ không chỉ mang theo vũ khí, mà còn mang theo niềm tin vào dân, dựa vào dân để xây dựng thế trận.
Những ngày bám trụ, các chiến sĩ vừa huấn luyện du kích, vừa cải tạo từng mét giao thông hào, chuẩn bị cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Sáng 12/10/1964, khi quân đối phương tràn vào làng, tiếng súng và lựu đạn đồng loạt vang lên. Đòn phản kích quyết liệt khiến đội hình địch rối loạn, buộc chúng phải bỏ chạy, để lại nhiều vũ khí.
Chiến thắng ấy chưa phải là hồi kết. Địch tiếp tục phản công với hỏa lực mạnh hơn, nhưng trước sự kiên cường của quân và dân, mọi nỗ lực đều thất bại. Hàng trăm khẩu súng thu được sau trận đánh phải huy động cả làng cùng vận chuyển về huyện đội.
Nhưng với ông Thanh, điều còn đọng lại sâu sắc hơn cả là hình ảnh người chỉ huy sau chiến thắng: yêu cầu băng bó cho thương binh đối phương, thể hiện một cách ứng xử nhân văn giữa chiến tranh tàn khốc. Chính từ những điều ấy, trận đánh Thủy Triều không chỉ là một chiến công, mà là một dấu ấn về nhân cách người lính, khiến ông mãi khâm phục và tự hào.



